Khách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn ai ngờ….

Ngày cưới của Linh khiến cả làng xôn xao. Cô – một giáo viên mầm non hiền lành, xinh xắn, nhà nghèo. Anh – con trai duy nhất của gia đình giàu có, nhà ba tầng, xe hơi riêng. Hai người cưới nhau là do mai mối, nhà trai cách nhà gái hơn 100 km nên trước đó họ không biết gì về nhau.

Khi bên nhà gái đưa ra mức thách cưới 500 triệu — một con số “trên trời” — ai cũng nghĩ nhà trai sẽ bỏ, ai lại như bán con gái vậy. Thời điểm ấy cả bố và mẹ Linh đều bệnh nên cô mong muốn khi mình không còn ở bên chăm sóc được bố mẹ nữa thì ông bà sẽ có tiền chữa bệnh.Nào ngờ, gia đình họ đồng ý ngay, thậm chí còn chuyển tiền trong ngày.

“Nhà ấy giàu thật!” – người ta xì xào. Linh đỏ mặt, lòng vừa mừng vừa lo. Đám cưới diễn ra gấp rút chỉ sau đúng 1 tuần.

Tiệc cưới linh đình. Cô dâu – chú rể rạng rỡ, cười nói suốt lễ. Nhưng Linh để ý, chú rể ít nói, ánh mắt u buồn, và suốt buổi luôn có người dìu đi. Cô nghĩ anh mệt, không để tâm.

Đêm tân hôn, khi cánh cửa phòng khép lại, Linh hồi hộp bước đến. Nhưng khi lật tấm chăn cưới lên… Cô sững người…Người đàn ông nằm đó không phải người cô nắm tay trong tiệc cưới.Trước mặt cô là một chàng trai khác, gương mặt hao hao giống chú rể – nhưng xanh xao, gầy yếu, đôi chân bất động.

Cô chưa kịp thốt lên thì mẹ chồng bước vào, nghẹn ngào: “Con ạ… xin lỗi con. Người con làm lễ cưới là anh họ xa của Huy – nhà thuê tạm để làm chú rể cho trọn lễ. Còn đây mới là Huy – chồng thật của con. Nó bị liệt nửa người sau tai nạn xe, bác sĩ nói không sống được bao lâu. Chúng ta chỉ muốn nó có vợ… để được an ủi phần đời còn lại. Đâu phải tự nhiên nhà con có được 500 triệu dễ dàng như thế, cái gì cũng có giá của nó mà”.

Linh ngã quỵ, nước mắt tuôn như mưa. Đêm tân hôn, cô khóc đến kiệt sức.

Sáng hôm sau, Linh nhìn người chồng bất động nằm trên giường, ánh mắt anh nhìn cô vừa buồn, vừa sợ hãi. “Em có thể rời đi… Anh không trách đâu.” – anh nói khẽ. Linh im lặng rất lâu. Rồi cô ngẩng lên, giọng run run: “Không… Em đã là vợ anh. Dù thế nào, em cũng không bỏ.”

Từ ngày đó, cô bắt đầu chăm chồng như chăm một đứa trẻ. Ngày nào cũng lau người, đút ăn, xoa bóp, trò chuyện. Nhiều đêm, cô lặng lẽ nắm tay anh, nước mắt ướt gối. Mẹ chồng nhìn thấy, chỉ biết âm thầm thắp nhang tạ ơn trời.

Thời gian trôi qua. Linh không than vãn, không bỏ đi như thiên hạ đồn. Cô cười, học thêm vật lý trị liệu, mỗi ngày kiên trì tập cho chồng từng chút một. Rồi một buổi sáng, khi cô đang phơi đồ ngoài sân, từ trong nhà vang lên tiếng gọi run run: “Linh… anh… đứng được rồi!”

Cô quay lại, bàng hoàng thấy Huy đang chống tay trên giường, đôi chân run rẩy nhưng… đang thật sự cử động. Hai hàng nước mắt rơi không ngừng. Cô lao tới ôm chầm lấy chồng. Còn mẹ chồng thì quỳ xuống, run rẩy lạy tạ: “Ơn trời… ơn con dâu hiền đức của mẹ…”

Ba năm sau, Huy đi lại bình thường, tự mở công ty nhỏ. Linh không còn là cô giáo nghèo năm nào, mà là người phụ nữ khiến cả vùng nể phục. Cả nhà chồng coi cô như báu vật.

Trong một buổi tối, Huy cầm tay vợ, nói khẽ: “Ngày cưới, anh từng nghĩ mình chỉ sống được vài tháng… Không ngờ, chính em đã cứu anh. Còn gì quý hơn một người vợ như em.” Linh cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Vậy là cô đã lấy đúng người.

Người ta bảo,“Hôn nhân không phải là chọn người hoàn hảo, mà là chọn người không bỏ mình khi cuộc đời không hoàn hảo.” Và Linh – cô gái dám gạt nước mắt để ở lại trong đêm tân hôn,đã khiến cả thế gian cúi đầu nể phục.

 

 

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *