Góa chồng từ sớm nên tôi ở với con gái, chăm cháu cho từ a đến z suốt 10 năm, 2 đứa con chỉ việc đi làm rồi về nhà nghỉ ngơi, vậy mà 1 đêm lên tầng phơi quần áo thì nghe thấy con rể nhắc đến số tiền 150 triệu, tôi chạy vội xuống phòng lật tung chăn gối phòng mình lên thì sững sờ phát hiện ra…

Góa chồng từ sớm nên tôi ở với con gái, chăm cháu cho từ a đến z suốt 10 năm, 2 đứa con chỉ việc đi làm rồi về nhà nghỉ ngơi, vậy mà 1 đêm lên tầng phơi quần áo thì nghe thấy con rể nhắc đến số tiền 150 triệu, tôi chạy vội xuống phòng lật tung chăn gối phòng mình lên thì sững sờ phát hiện ra…

Tôi góa chồng từ sớm. Bao năm nay, chỉ biết sống cùng đứa con gái duy nhất và chăm sóc hai đứa cháu ngoại. Nhà nó xây được khang trang như bây giờ cũng một phần nhờ tôi — tiền tôi bán mảnh ruộng dưới quê, tiền trợ cấp, tiền tiết kiệm bao năm làm thuê đều dồn cả cho chúng.

Con rể tôi — thằng Bình — trước giờ ai cũng khen là hiền lành, thương vợ thương con. Nó làm nhân viên giao hàng, tuy không giàu có gì nhưng chịu khó, tháng nào cũng đưa lương cho vợ giữ. Tôi quý nó như con trai, có gì ngon cũng để phần, ốm đau cũng là tôi chăm.

Thế mà…

Tối hôm đó, khoảng hơn 10 giờ, tôi lên sân thượng phơi mẻ quần áo cuối ngày. Trời lặng gió, chỉ nghe tiếng côn trùng rỉ rả. Tôi đang định đi xuống thì bỗng nghe tiếng con rể nói chuyện điện thoại ở dưới sân. Giọng nó nhỏ nhưng gấp gáp lắm:

“Ừ, mai mẹ ngủ sớm là mình rút tiền đi luôn, 150 triệu đủ rồi. Em đừng lo.”

Tôi chết lặng. “150 triệu”… con số quen thuộc khiến tim tôi đập thình thịch. Số tiền đó — tôi giấu kỹ trong chiếc gối ở đầu giường, là khoản tích góp hơn 10 năm qua định để sau này ốm yếu khỏi làm phiền ai. Làm sao nó biết được?

Tôi run rẩy, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, chạy vội về phòng để kiểm tra thì sững sờ…

chiếc gối ở đầu giường nhẹ bẫng.

Tôi lật tung chăn gối lên, tay run đến mức không đứng vững.
Cái túi vải nâu cũ – nơi tôi gói ghém từng xấp tiền – biến mất hoàn toàn.

Chân tôi mềm nhũn, ngồi phịch xuống giường.

150 triệu.
Mười năm tôi tằn tiện từng bữa, từng viên thuốc.
Tiền bán ruộng.
Tiền làm thuê, rửa bát, nhặt ve chai.
Tiền để dành phòng lúc nhắm mắt xuôi tay.

…Không còn.

Tôi không khóc ngay.
Cổ họng nghẹn cứng, tai ù đi, tim đau như có ai bóp chặt.


ĐÊM KHÔNG NGỦ

Tôi nằm im trong phòng, giả vờ ngủ say.

Ngoài kia, con gái và con rể thì thầm to nhỏ.

Tôi nghe rõ từng chữ.

Con gái tôi nói, giọng run run:

“Anh lấy hết của mẹ rồi… em sợ lắm.
Mẹ mà biết thì sao?”

Bình đáp, giọng cáu gắt:

“Biết thì đã sao?
Tiền để đấy rồi cũng tiêu.
Mình vay ngân hàng còn khó, tiền ngay trong nhà sao không lấy?”

Tim tôi như bị xé ra từng mảnh.

Con gái tôi khóc nức nở:

“Nhưng đó là tiền dưỡng già của mẹ…
Mẹ chăm con, chăm cháu mười năm nay…”

Bình gằn giọng:

“Em thương mẹ thì để sau trả.
Giờ anh cần tiền làm ăn, không liều thì cả nhà mãi nghèo.”

Tôi cắn chặt môi đến bật máu.


SÁNG HÔM SAU – TÔI KHÔNG LÀM ẦM LÊN

Tôi dậy sớm, nấu bữa sáng như mọi ngày.

Tôi bón cháo cho cháu.
Tôi dọn nhà.
Tôi còn hỏi con rể:

“Dạo này công việc ổn không con?”

Nó giật mình, cười gượng:

“Dạ… cũng tàm tạm mẹ.”

Tôi chỉ gật đầu.

Nhưng trong lòng tôi đã quyết.


SỰ THẬT ĐƯỢC PHƠI BÀY

Chiều hôm đó, tôi gọi hai đứa ngồi lại.

Tôi không quát mắng.

Chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc vỏ gối trống không lên bàn, hỏi một câu duy nhất:

“150 triệu của mẹ… giờ đang ở đâu?”

Con gái tôi òa khóc, quỳ sụp xuống:

“Mẹ ơi con xin lỗi…”

Bình tái mặt, im lặng rất lâu, rồi cúi đầu:

“Con… con mượn tạm.
Con hứa sẽ trả.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, giọng bình thản đến lạnh người:

“Con không mượn.
Con lấy trộm.”

Căn phòng im phăng phắc.


QUYẾT ĐỊNH KHIẾN CẢ NHÀ SỐC

Tôi nói tiếp, từng chữ rõ ràng:

“Tiền đó mẹ cho con gái mẹ, mẹ không tiếc.
Nhưng lấy sau lưng mẹ, còn định đợi mẹ ngủ để rút tiếp…
thì mẹ không thể ở chung nhà với kẻ như vậy.”

Tôi quay sang con gái:

“Con chọn đi.
Mẹ già có thể ra đi tay trắng,
nhưng mẹ không thể sống trong căn nhà mà đêm xuống phải ôm gối lo sợ.”

Con gái tôi khóc nức nở, ôm lấy tôi.

Bình đứng chết trân.


KẾT

Ba ngày sau, tôi dọn về quê.

Con gái gửi lại đủ 150 triệu – số tiền nó vay mượn khắp nơi để trả cho mẹ.

Còn Bình…
tôi nghe nói nó làm ăn thua lỗ, nợ chồng nợ.

Ngày tôi đi, con gái tiễn ra cổng, nắm tay tôi run run:

“Mẹ ơi… con xin lỗi vì đã để mẹ tổn thương.”

Tôi xoa đầu con, chỉ nói một câu:

“Nuôi con mười năm không tiếc,
chỉ tiếc…
một đêm mẹ mới biết mình đang ngủ chung mái nhà với người coi mẹ là cái ví.”

Từ đó về sau,
tôi khóa cửa phòng mình mỗi đêm.

Không phải để giữ tiền nữa.

Mà để giữ… lòng tin cuối cùng của một người mẹ già.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *