Giúp việc lương 11 triệu/tháng, ăn sáng phở bò tái, gà đùi, uống sữa nhập khẩu vẫn c///hê ít dọa bỏ về quê, bắt chủ nài nỉ mới thèm lên

Giúp việc lương 11 triệu/tháng, ăn sáng phở bò tái, gà đùi, uống sữa nhập khẩu vẫn chê ít dọa bỏ về quê, bắt chủ nài nỉ mới thèm lên

Tôi may mắn có hai cô giúp việc: một cô trông em bé và một cô lo việc bếp núc, dọn dẹp. Coi họ như người thân vì đều gần 60 tuổi, tôi luôn mua đồ ăn sáng cho bố mẹ và hai cô giống nhau. Có hôm là phở bò tái, có hôm là phở gà đùi hay phở bò sốt vang… trong khi đó bản thân nhiều hôm còn nhịn đói đi làm vì vội. Tôi chỉ mong họ cảm thấy được trân trọng qua những bữa ăn giản dị và ấm áp ấy.

Về lương, tôi trả cô lương cứng 9 triệu đồng một tháng để cô yên tâm làm việc, nhưng mỗi tháng tôi đều biếu thêm tầm 2 triệu (linh hoạt tùy ngày lễ hay khi đi đâu còn thừa vài trăm đều cho cô cả). Tôi nghĩ, những khoản này là cách thể hiện lòng biết ơn và tình cảm của mình với các cô, những người đã giúp tôi chăm sóc con và ổn định cuộc sống gia đình.

Mỗi lần tôi làm vậy, tôi cảm thấy vui, thấy công sức của cô được trân trọng, và tôi cũng hài lòng vì đã đối xử đúng mực với những người cùng gia đình mình gắn bó lâu dài.

Hôm trước, mẹ chồng cô giúp việc hay bế em bị ốm, tôi đồng ý cho cô về quê chăm sóc mẹ mấy hôm. Tôi không ngần ngại, còn dặn cô nhớ lên sớm sau khi mẹ khỏe, và gửi cô 500 nghìn đồng tiền đi xe, cùng nhiều quà bánh, quần áo cho con cô.

Đối xử rất tốt nhưng giúp việc lại đòi nghỉ 

Cô có nhờ tôi mua ít sữa nhập khẩu vừa để uống vừa để biếu mẹ chồng cô cho sang. Tôi mua 5 hộp, lúc thanh toán tôi lấy tiền 4 hộp, còn 1 hộp tôi bảo biếu bà. Tôi nghĩ đơn giản, đó là việc nhỏ, và tôi muốn giúp cô một chút, thể hiện sự tử tế như cách tôi vẫn đối xử với các cô hàng ngày.Có thể là hình ảnh về trong nhà

Nhưng ai ngờ, cô về quê được mấy hôm, gọi điện buôn với cô giúp việc còn lại rằng: “Muốn người ta ở lại thì phải xông xênh, nhờ mua sữa còn lấy tiền lại. Giờ muốn tôi lên lại làm việc thì phải gọi điện nài nỉ tôi mới thèm lên”. Chưa hết, hóa ra cô ấy còn kể chuyện với người nhà, con tôi khó nuôi, bị bệnh tăng động nên không ai nhận chăm. Chính vì thế, người nhà lại càng khuyên cô nên đợi điện thoại tăng lương từ tôi mới lên làm việc lại.

Lúc nghe những lời này, tôi cực kỳ sốc và buồn. Trước đây, cô bế em cũng đã từng chăm sóc con tôi với cả tấm lòng, con tôi quý cô ấy, tôi chưa bao giờ tiếc tiền bạc hay sự quan tâm để thể hiện lòng biết ơn. Vậy mà giờ đây, cô lại nói như thể tôi đang “lừa gạt” hay “keo kiệt”.

Tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi tự hỏi, phải chăng mình đã quá tốt với cô mà đổi lại là thái độ như vậy. Cảm giác bị phản bội, bị hiểu lầm từ người mình trân trọng làm tôi đau lòng. Không phải tôi tính toán từng đồng một, mà là cảm giác tôn trọng, quý mến lẫn nhau đã bị phá vỡ.

Tôi quyết định gọi điện, thẳng thắn nói rằng thôi cô nghỉ việc luôn, tôi sẽ cho con đi nhà trẻ. Tôi không muốn giữ lại một mối quan hệ đã mất lòng tin, dù điều đó có khó khăn đến đâu.

Cô gọi điện thoại xin lỗi, nói rằng cô chỉ nói vậy mà không có ý gì xấu, nhưng tôi từ chối nhận lời xin lỗi. Tôi nhận ra rằng đôi khi, dù mình có tử tế, có quan tâm, nhưng nếu người khác không thật lòng, cũng không tôn trọng những gì mình làm, thì giữ mối quan hệ đó chỉ làm mình thêm tổn thương. Tôi không muốn để sự việc nhỏ bé về tiền bạc hay thái độ làm xáo trộn tình cảm trong gia đình, nên quyết định chấm dứt hợp tác.

Trong vài ngày sau đó, tôi vẫn suy nghĩ nhiều về chuyện này. Tôi nhớ lại những ngày tháng hai cô ở bên cạnh, chăm sóc con, dạy đứa trẻ tập đi, tập nói, tôi từng xem họ như người nhà. Nhưng tôi cũng hiểu, trong cuộc sống, không phải ai cũng trân trọng lòng tốt. Tôi tự nhủ, từ giờ trở đi, việc chăm sóc con sẽ hoàn toàn thuộc về tôi, bố mẹ và những người tôi thật sự tin tưởng, dù có vất vả hơn nhưng tâm lý yên ổn.

Câu chuyện này khiến tôi học được một bài học về lòng tin và cách đối đãi với người khác. Tôi vẫn sẽ tử tế, vẫn quan tâm đến người xung quanh, nhưng sẽ cẩn trọng hơn, không để lòng tốt bị hiểu lầm hay lợi dụng. Tôi nhận ra, trong bất kỳ mối quan hệ nào, dù là người giúp việc hay người thân, sự tôn trọng và lòng trung thực là điều quan trọng nhất. Không có hai điều đó, mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa.

Ngày hôm nay, khi nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy buồn nhưng cũng thấy nhẹ nhõm. Tôi biết mình đã làm đúng, đã bảo vệ được sự yên tâm và an toàn cho con, cho chính mình. Con đi học, tôi vẫn tự tay chuẩn bị bữa sáng, chăm sóc bữa cơm, và dạy con học cách yêu thương, quan tâm người khác bằng cả trái tim nhưng cũng biết tự bảo vệ bản thân. Đó mới là điều quan trọng nhất.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *