Giáp Tết bị bạn trai b:ỏ rơi với cái th//a::i 6 tháng, cô g/ái 25t đang đa/u đ/ớn khóc dưới mưa thì bất ngờ được người đàn ông giàu cho đi nhờ ô tô, cô liền đưa ra yêu cầu: “Anh có thể gi//ả vờ làm bạn trai tôi về ra mắt bố mẹ… chỉ một ngày Tết được không”?, cô không biết là chuyện xảy ra sau đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi…
Cơn mưa cuối năm trút xuống thành phố như muốn gột rửa hết những gì còn sót lại của một năm cũ. Nhưng với An, mưa như những nh//át d//a/o lạnh buốt c//ứ//a vào d//a th//ịt. 25t, cái tuổi lẽ ra phải rạng rỡ nhất, thì cô lại đang đứng giữa ngã ba đường, tay ô//m lấy b//ụng b///ầu 6 tháng, toàn thân ướt sũng.
Gã bạn trai—người từng thề non hẹn biển—đã biến mất không dấu vết ngay khi biết cái th///ai trong bụng cô là một b//é g//ái. Hắn để lại cho cô một căn phòng trống rỗng và một món nợ tiền nhà quá hạn. Đêm nay, mọi người hối hả về quê, còn An lang thang trên quốc lộ, nước mắt hòa lẫn nước mưa. Cô không sợ khổ, cô chỉ sợ ánh mắt thất vọng của cha mẹ ở quê nghèo.
Ánh đèn pha rực sáng từ phía sau cắt ngang màn đêm. Một chiếc xe sang trọng từ từ tấp vào lề. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông có gương mặt cương nghị, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô: “Cô gái, đêm hôm thế này lại mưa gió, cô đi đâu? Lên xe đi, tôi đưa đi một đoạn.”
An do dự, nhưng cái lạnh khiến cô run rẩy không vững. Cô bước lên xe, hơi ấm từ điều hòa khiến cô bật khóc nức nở. Người đàn ông tên Nam, im lặng đưa cho cô tập khăn giấy. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một ý nghĩ đi///ên r//ồ lóe lên trong đầu An. Cô nhìn bộ vest lịch lãm của anh, nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền, rồi lấy hết can đảm thốt lên:
“Anh… anh có thể giúp tôi một việc được không? Chỉ một ngày thôi. Anh gi//ả làm bạn trai tôi… về ra mắt gia đình tôi dịp Tết này được không? Tôi không thể để bố mẹ biết tôi bị bỏ rơi thế này. Tôi xin anh!”
Nam sững sờ. Anh là một doanh nhân thành đạt, cuộc sống chỉ xoay quanh những con số và những buổi tiệc xã giao vô hồn. Nhìn đôi mắt đỏ hoe và cái bụ//ng lùm lùm của cô gái lạ mặt, một sợi dây cảm xúc nào đó trong anh bỗng rung lên. Anh không gật đầu, cũng không từ chối, chỉ lẳng lặng đạp ga..

…Chiếc xe lăn bánh trong màn mưa xám xịt, để lại An ngồi chết lặng trên ghế phụ. Cô không dám hỏi thêm, cũng không dám hy vọng. Với cô lúc này, chỉ cần không bị đuổi xuống giữa trời mưa lạnh buốt đã là may mắn.
Một lúc lâu sau, Nam mới cất tiếng, giọng trầm và chậm rãi:
“Nhà em… ở đâu?”
An giật mình, tim đập mạnh. Cô lí nhí nói tên một huyện nghèo miền Trung, nơi Tết nào cũng gió lạnh và mùi khói rơm ngai ngái.
Nam im lặng thêm lần nữa, rồi bất ngờ nói:
“Tôi không quen nói dối.”
An cúi gằm mặt, nước mắt rơi không kịp lau:
“Em biết… nếu anh thấy quá đáng thì cứ để em xuống xe. Em không dám làm phiền anh nữa đâu…”
Xe bất ngờ thắng nhẹ.
Nam quay sang nhìn cô rất lâu. Ánh mắt ấy không phải thương hại, cũng không phải tò mò, mà là một thứ gì đó sâu hơn – như nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước.
“Tôi không nói dối,” anh nói chậm rãi, “nhưng tôi có thể giữ im lặng.”
An ngẩng phắt đầu lên.
“Tết này, tôi cũng chưa định về nhà,” Nam tiếp lời. “Nếu em không ngại… tôi có thể đi cùng em. Nhưng tôi nói trước, tôi không biết đóng vai người yêu chu đáo.”
An bật khóc, lần này là vì nhẹ nhõm. Cô cúi đầu thật thấp:
“Chỉ cần anh xuất hiện… thế là đủ rồi.”
🧧 Ngày 29 Tết
Ngôi nhà cấp bốn của bố mẹ An nằm nép bên con đường đất đỏ. Khi chiếc xe sang của Nam dừng trước cổng, cả xóm xôn xao. Mẹ An đứng sững, còn bố cô thì lúng túng lau tay vào ống quần.
Nam bước xuống xe, cúi chào rất lễ phép:
“Con chào bác trai, bác gái. Con là Nam… bạn trai của An.”
An đứng bên cạnh, tay run run nắm chặt vạt áo. Cô sợ… sợ chỉ cần bố mẹ nhìn kỹ cái bụng đang lớn dần, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nhưng không.
Nam rất tinh tế. Anh đứng chắn nhẹ phía trước cô, nói chuyện vừa đủ, không phô trương, không khoe khoang. Khi mẹ An hỏi công việc, anh chỉ cười:
“Dạ con làm ăn tự do, cũng bấp bênh.”
Khi bố An hỏi chuyện cưới xin, Nam quay sang nhìn An, giọng trầm xuống:
“Con chưa lo cho An được chu đáo… nên vẫn còn nợ cô ấy một lời xin lỗi.”
Câu nói ấy khiến An suýt bật khóc.
🌸 Đêm Giao thừa
An ngồi một mình ngoài hiên, nhìn pháo hoa từ xa. Cô biết, ngày mai thôi, vở kịch này sẽ kết thúc.
Nam bước ra, đặt bên cạnh cô một chiếc phong bao đỏ.
“Không phải tiền,” anh nói, “là số điện thoại của tôi. Nếu… sau Tết em cần giúp gì, cứ gọi.”
An mím môi:
“Anh Nam… sau này em sinh con, em sẽ rời thành phố. Em không muốn làm phiền cuộc sống của anh.”
Nam nhìn cô, rất lâu.
“An này,” anh nói khẽ, “em có biết vì sao tôi đồng ý không?”
Cô lắc đầu.
“Vì mười năm trước, mẹ tôi cũng từng đứng dưới mưa… bầu bì, bị bỏ rơi y như em.”
An sững sờ.
“Bà ấy không may mắn gặp được ai giúp,” Nam tiếp, giọng trầm hẳn xuống. “Nên tôi không muốn đứa trẻ trong bụng em phải lớn lên với cảm giác bị chối bỏ.”
Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt An:
“Tôi không giả vờ nữa. Nếu em cho phép… tôi muốn làm bố của đứa bé này. Thật.”
Pháo hoa bùng nổ trên bầu trời.
An ôm mặt khóc nức nở — không phải vì đau khổ, mà vì lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô được chọn, chứ không phải bị bỏ lại.
👇👇👇
Còn tiếp: Khi người cũ của An bất ngờ xuất hiện đúng ngày mùng 3 Tết, mang theo một bí mật khiến cả gia đình Nam chấn động…