Giám đốc tình cờ gặp lại cô giáo chủ nhiệm lớp 12 năm xưa la/ng th/ang trên phố, hành động sau đó của anh khiến mọi người không cầm được nước mắt…
Nguyễn Hoàng Minh, giám đốc một tập đoàn công nghệ lớn, ngồi trong chiếc xe sang trọng, mắt lơ đãng nhìn dòng người tấp nập qua khung kính. Anh vừa kết thúc một buổi họp căng thẳng, đầu óc vẫn còn vương vấn những con số và chiến lược. Xe dừng ở một ngã tư, Minh bất chợt nhìn thấy một dáng người quen thuộc. Một bà cụ tóc bạc phơ, mặc áo dài màu tím nhạt đã sờn, đang bước đi chậm rãi trên vỉa hè. Đôi mắt anh nheo lại, tim bất giác đập nhanh. “Không lẽ… cô Hương?” – anh lẩm bẩm.
Cô Hương, cô giáo chủ nhiệm lớp 12 của Minh năm xưa, là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời anh. Ngày đó, Minh là một cậu học trò nghịch ngợm, học hành làng nhàng, gia đình lại khó khăn. Chính cô Hương đã kiên nhẫn kèm cặp, động viên anh vượt qua những ngày tháng chán nản. Cô từng nói: “Minh, em có tiềm năng, chỉ cần em tin vào chính mình.” Lời nói ấy như ngọn lửa sưởi ấm trái tim cậu học trò trẻ, để rồi Minh quyết tâm học hành, thi đỗ đại học và từng bước xây dựng sự nghiệp lẫy lừng như hôm nay.
Nhưng tại sao cô Hương lại ở đây, một mình, dáng vẻ ti/ều t/ụy đến thế? Minh ra hiệu cho tài xế dừng xe, vội vàng mở cửa bước xuống. Anh tiến lại gần, giọng r/un r/un: “Cô… cô Hương, có phải cô không ạ?”…
