Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống sàn gỗ bóng loáng của căn biệt thự, nhưng không đủ xua đi cái không khí ngột ngạt, căng như dây đàn trong phòng khách. Trên chiếc sofa da đắt tiền, Mạnh Hùng, dáng người lịch lãm quen thuộc nay ánh lên vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn, đặt xuống bàn một tờ đơn ly hôn đã viết sẵn.
“Ký đi, Nguyệt Ánh. Đừng làm mọi chuyện thêm phức tạp,” giọng Hùng đều đều, như thể đang ra lệnh cho một nhân viên cấp dưới, chứ không phải nói với người vợ đã chung chăn gối mười năm. “Mọi thứ đã kết thúc rồi. Em giữ lại chút thể diện cuối cùng đi.”
Nguyệt Ánh, vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh đáng kinh ngạc, tay đặt trên tách trà đã nguội lạnh. Cô ngước nhìn Hùng, đôi mắt sâu thẳm chất chứa cả một đại dương giông bão, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. “Thể diện? Anh nghĩ tôi còn lại thứ đó sau khi anh, chồng tôi, dành cả tháng trời lén lút chuyển nhượng toàn bộ tài sản chung sang cho mẹ anh, rồi dùng cái cớ ‘tình yêu sét đánh’ của anh để quẳng tôi ra khỏi nhà này ư?” Cô nhấn mạnh từng chữ, chất giọng sắc lạnh như lưỡi dao.
Hùng nhấp một ngụm cà phê, tỏ vẻ chán chường. “Đừng nói những lời nghe rẻ tiền như vậy, Nguyệt Ánh. Tôi luôn là người sòng phẳng. Hai mươi tỷ tiền mặt đó, cô nghĩ tôi sẽ để cô trắng tay sao? Cô có thể dùng nó để mua một căn hộ nhỏ, đủ sống sung túc cả đời. Đó là sự tử tế cuối cùng của tôi rồi.” Hắn nhìn đồng hồ, vẻ sốt ruột. “Thời gian của tôi không nhiều. Ký đi, để tôi còn lo việc lớn.”
“Việc lớn?” Nguyệt Ánh cười khẩy. “À, phải rồi. ‘Việc lớn’ là đón cô nhân tình bụng mang dạ chửa của anh về đây làm ‘chủ nhân’ danh chính ngôn thuận, đúng không? Cô ấy đang mang ‘giọt máu thừa kế’ của dòng họ các người mà. Thật đáng ngưỡng mộ. Mười năm qua, tôi bận rộn xây dựng cái đế chế này cùng anh, còn anh bận rộn tìm kiếm ‘tình yêu đích thực’ ngoài kia.” Cô đứng dậy, bước chậm rãi quanh phòng, ngón tay lướt trên mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất.
Mạnh Hùng giận dữ đập tay xuống bàn. “Đủ rồi! Cô luôn nghĩ mình cao thượng, nhưng cô chỉ là một người phụ nữ khô khan, không mang lại được gì cho tôi ngoài công việc và tiền bạc. Cô ấy mang lại cho tôi cảm xúc, mang lại cho tôi hy vọng về một gia đình. Đó là điều cô không bao giờ hiểu được, một người phụ nữ chỉ biết tới hợp đồng và cổ phiếu!”
Nguyệt Ánh dừng lại, đôi mắt cô lướt qua vẻ mặt đang nổi cơn thịnh nộ của Hùng. Một tia đau đớn thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi sự khinh miệt. “Tôi khô khan? Đúng. Tôi đã phải khô khan để bù đắp cho cái sự ‘lãng mạn’ thái quá của anh, thứ ‘lãng mạn’ chỉ xuất hiện khi anh nhìn thấy một cơ thể trẻ trung hơn và một viễn cảnh thoát khỏi trách nhiệm. Anh nghĩ tôi không biết những ‘hợp đồng và cổ phiếu’ đó đang đứng tên ai sau lưng anh sao, Hùng?”
“Tôi không cần cô phải bận tâm!” Hùng gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì tức tối. “Mẹ tôi sẽ lo tất cả. Tôi đã lo lắng cho tương lai của mình. Ký đi, Nguyệt Ánh, nếu không tôi sẽ dùng luật sư.”
Cô cầm bút, không vội ký. Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, nụ cười trên môi cô lúc này không còn là mỉa mai, mà là sự thương hại. “Anh Hùng, anh luôn tự hào về sự thông minh và tầm nhìn của mình. Anh đã quên mất một điều: kẻ săn mồi nguy hiểm nhất không phải là kẻ lộ diện trước mặt, mà là kẻ rình rập trong bóng tối. Anh đã chọn chơi một ván bài lớn, nhưng lại quên đọc kỹ luật chơi. Chúc anh may mắn với ‘người vợ tương lai’ và đống tài sản rỗng tuếch mà anh tưởng là an toàn.” Nói rồi, cô ký tên mình, nét chữ dứt khoát và lạnh lùng.
Một tháng sau. Tiếng nhạc du dương của bản Canon in D vang lên trong một khách sạn sang trọng bậc nhất. Mạnh Hùng đứng trên sân khấu, khoác lên mình bộ vest trắng tinh, rạng rỡ và tự mãn. Bên cạnh hắn là cô dâu mới, Kiều Oanh, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, với vòng eo đã hơi lớn.

“Hôm nay, tôi xin tuyên bố với tất cả mọi người,” Mạnh Hùng nâng ly, nụ cười chiến thắng không giấu giếm, “Tôi đã tìm thấy bến đỗ đích thực của đời mình. Cảm ơn Kiều Oanh đã mang lại cho tôi hy vọng và tình yêu mà tôi xứng đáng có được!”
Ngay khi hắn dứt lời, một nhân viên phục vụ bước lên sân khấu, trên tay là một hộp quà bọc nhung đen sang trọng. “Xin lỗi ngài Mạnh, đây là món quà đặc biệt được gửi đến cho cô dâu và chú rể từ một người… bạn cũ.”
Hùng nhíu mày, có một linh cảm xấu bất chợt chạy dọc sống lưng. Kiều Oanh tò mò mở hộp. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là một chiếc USB màu đỏ rực, cùng một tấm thiệp nhỏ. Hùng giật lấy tấm thiệp. Chỉ có một dòng chữ được viết tay: “Chúc mừng anh, vì đã tìm được ‘tình yêu đích thực’ của cuộc đời mình. Quà cưới này, hy vọng anh sẽ thích.” – N.A.
Mạnh Hùng run rẩy, lập tức cảm thấy toàn bộ không khí trong sảnh tiệc như đông cứng lại. Hắn vội vàng cắm chiếc USB vào màn hình LED lớn đang trình chiếu ảnh cưới phía sau. Hắn định xóa nó đi, nhưng ngón tay lại run rẩy không làm được.
Màn hình lớn sáng lên. Không phải là video chúc mừng.
Đó là một bản thu âm cuộc trò chuyện, giọng nói của Kiều Oanh vang lên rõ mồn một, nhưng ngữ điệu lại hoàn toàn khác biệt:
“…Chị yên tâm, tôi đã ký hết rồi. Ông ta ngu ngốc đến mức nghĩ rằng tôi yêu ông ta thật. À, không, tôi đã chuyển hết những thứ ông ta chuyển cho mẹ ruột ông ta về một quỹ ủy thác bí mật ở nước ngoài. Mẹ chồng tương lai đó hả? Bà ta cũng tham lam không kém, nhưng lại tin tôi hơn cả con trai mình. Giờ thì tiền mặt, vàng miếng, tất cả đều đang nằm trong két sắt của tôi rồi. Cái thai? À, đó là diễn kịch thôi, làm sao có thể để cái mầm mống đó cản trở kế hoạch của chúng ta được… Đúng, tôi sẽ chờ đến đám cưới để làm ‘cú chốt’. Hắn sẽ mất tất cả, và chị sẽ có được sự tự do. Cảm ơn chị, người cộng sự tuyệt vời nhất của tôi.”
Cả khán phòng im lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Mạnh Hùng. Mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn quay sang Kiều Oanh, người đang đứng cạnh hắn, gương mặt cô ta đã biến sắc, không còn vẻ ngây thơ thường thấy, thay vào đó là sự lạnh lùng và một chút hoảng sợ.
“Cô… Cô nói gì vậy?” Hùng lắp bắp, không tin vào tai mình.
Kiều Oanh nhìn hắn bằng ánh mắt khinh miệt. “Anh Mạnh Hùng. Anh nghĩ mình thông minh? Anh nghĩ anh có thể đạp đổ người vợ tào khang của mình một cách dễ dàng như vậy để rước tôi về làm ‘chủ nhân’ sao? Anh chỉ là một gã đàn ông tham lam, ích kỷ, và ngốc nghếch. Tôi đã nói rồi, cái thai chỉ là kịch bản thôi. Tên anh quá dễ đoán, anh đã bị ‘săn’ từ lâu rồi. Chúc anh vui vẻ với cuộc sống không vợ, không con, không tài sản.”
Nói rồi, Kiều Oanh tháo chiếc nhẫn cưới kim cương trên tay, quẳng thẳng vào mặt Hùng. Cô ta không thèm quay đầu lại, sải bước qua cánh cửa, biến mất như một cơn gió lốc. Mạnh Hùng đứng trân trân trên sân khấu, như một bức tượng đá. Mọi thứ sụp đổ. Hắn bị lừa. Một cú lừa hoàn hảo, đau đớn và cay đắng hơn cả việc ly hôn.
Mạnh Hùng trở về căn biệt thự trống rỗng. Không còn tiếng cười của Kiều Oanh, không còn sự ngột ngạt của Nguyệt Ánh. Chỉ còn hắn và bức tường lạnh lẽo. Mẹ hắn, người đã giúp hắn chuyển nhượng tài sản, giờ đây cũng quay lưng lại. Bà vừa khóc lóc, vừa trách mắng hắn đã tin một người ngoài hơn cả bà, và rằng chính hắn đã đẩy tài sản của gia đình vào tay kẻ xấu. Bà cũng bị Kiều Oanh lừa. Mất sạch.
Hùng ngồi sụp xuống sàn nhà. Toàn bộ tiền mặt, vàng miếng, đã biến mất. Phần lớn tài sản chuyển cho mẹ hắn, nay cũng đã được ‘thủ tục hóa’ một cách tinh vi để Kiều Oanh lấy đi. Hắn bỗng nhận ra, người phụ nữ hắn vừa ruồng bỏ, Nguyệt Ánh, chưa bao giờ nói dối hắn một lời nào. Cô đã xây dựng đế chế này, cô biết từng ngóc ngách, từng kẽ hở pháp lý. Và cô đã cảnh báo hắn.
“Anh đã quên mất một điều: kẻ săn mồi nguy hiểm nhất không phải là kẻ lộ diện trước mặt…” Lời nói của Nguyệt Ánh vang vọng trong đầu hắn. Hắn lật đật lấy chiếc điện thoại, tay run run bấm số của cô. Sau nhiều hồi chuông dài, giọng cô vang lên, điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng vẫn mang chút gì đó quen thuộc đến thấu xương.
“Nguyệt Ánh… là anh. Anh… anh xin lỗi.” Hùng nghẹn lại. Hai từ đó, suốt mười năm chung sống, hắn chưa bao giờ nói với cô một cách chân thành như vậy.
Nguyệt Ánh im lặng một lúc lâu, Hùng có thể nghe thấy tiếng thở dài nhẹ nhàng của cô qua điện thoại. “Anh Hùng. Anh gọi cho tôi để làm gì? Anh đã có ‘tình yêu đích thực’, một hôn lễ rực rỡ và một tương lai mới rồi kia mà? Hay anh gọi để khoe rằng anh đã ‘thành công’ khi tống khứ tôi ra khỏi nhà?” Giọng cô không hề có sự hả hê, chỉ là sự mệt mỏi và châm biếm sâu sắc.
“Không… Không phải vậy.” Hùng gần như van nài. “Cô ta… cô ta lừa anh rồi. Tất cả mọi thứ. Cô ta lấy hết, không còn gì cả. Cô ta là cộng sự của một nhóm lừa đảo… Cô ta dùng mẹ anh để lừa anh.”
Nguyệt Ánh vẫn giữ thái độ dửng dưng. “Ồ. Thật bất ngờ. Người đàn ông thông minh, tài giỏi, tinh tế như anh, người đã ruồng bỏ ‘người vợ khô khan’ này để theo đuổi ‘tình yêu đích thực’, cuối cùng lại bị một cô gái trẻ lừa gạt hết sạch tài sản, cả của anh và của mẹ anh? Thật là một cái kết ‘có hậu’ cho câu chuyện cổ tích của anh.”
“Xin em… đừng mỉa mai anh nữa. Anh đã hiểu ra rồi. Anh sai rồi, Nguyệt Ánh. Anh là một kẻ tồi tệ. Em là người duy nhất thực sự quan tâm đến anh, đến công việc của anh. Xin em, cho anh một cơ hội. Anh biết em không hề trắng tay, hai mươi tỷ đó… Em có thể cho anh vay một ít không? Anh cần tiền để bắt đầu lại, để tìm cô ta…” Giọng Hùng vỡ ra, xen lẫn sự tuyệt vọng.
Nguyệt Ánh lại bật cười, một tiếng cười thanh thoát nhưng chứa đựng sự chua chát không thể tả. “Hai mươi tỷ? Anh vẫn nghĩ tôi là kẻ ngốc, cầm hai mươi tỷ đi mua một căn hộ nhỏ và ngồi khóc lóc sao? Anh Hùng, anh đã mất tất cả. Tôi đã mất anh từ lâu rồi, khi anh quyết định phản bội và lên kế hoạch tàn nhẫn đó. Nhưng tôi không mất đi sự nghiệp và trí óc của mình.”
“Anh không hiểu…”
“Anh không cần phải hiểu. Anh nên biết ơn cô Kiều Oanh đó. Chính cô ta đã giúp tôi hoàn tất công việc cuối cùng của tôi trong cuộc hôn nhân này, đó là giải phóng tôi. Cảm ơn anh đã ký vào đơn ly hôn, anh đã giúp tôi tiết kiệm rất nhiều thời gian và tiền bạc. Anh Mạnh Hùng, anh đã đi hết ván bài của mình rồi. Tôi đã cảnh báo anh. Hãy tự chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình đi.”
Hùng cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Mất tất cả. Mất vợ, mất tiền, mất cả lòng tự trọng. Hắn hoàn toàn suy sụp. “Xin em… anh biết anh không xứng đáng. Nhưng hãy nghĩ đến mười năm qua… Xin em đừng bỏ mặc anh…”
Lần này, Nguyệt Ánh không cười nữa. Giọng cô trở nên nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. “Tôi chưa từng bỏ mặc anh, anh đã tự tay đẩy tôi ra. Tôi không muốn anh phải khổ sở, nhưng anh phải tự đứng dậy. Anh còn sức khỏe, còn trí tuệ. Hãy dùng nó để làm lại. Tôi không thể quay lại làm vợ anh, không bao giờ. Nhưng tôi có thể… cho anh một con đường.”
Mạnh Hùng run rẩy. “Con đường gì?”
“Trong suốt mười năm, tôi đã chuẩn bị cho một công ty tư vấn đầu tư mạo hiểm của riêng mình, sử dụng nguồn vốn của tôi và các đối tác quốc tế. Anh Hùng, tôi biết rõ năng lực của anh, anh vẫn là một người giỏi trong lĩnh vực của mình. Tôi cần một người quản lý tài năng, người có thể vực dậy những dự án thất bại. Công ty tôi đang tìm một vị trí Giám đốc Điều hành Phát triển Kinh doanh, với mức lương bằng một phần mười so với trước đây của anh, và không có cổ phần. Anh có chấp nhận không?”
Nguyệt Ánh đưa ra một lời đề nghị trần trụi, lạnh lùng, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Mạnh Hùng hiểu rõ, đây không phải là tình yêu, mà là sự bố thí dựa trên năng lực. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
“Anh chấp nhận,” Hùng nói, giọng hắn khản đặc. “Anh sẽ bắt đầu lại. Anh sẽ làm bất cứ điều gì em yêu cầu.”
“Tốt. Gửi CV của anh cho thư ký của tôi. Đừng chậm trễ. Và hãy nhớ kỹ, anh không còn là ‘ông chủ’ nữa. Đây là công ty của tôi.” Nguyệt Ánh ngắt lời, để lại Mạnh Hùng với một sự thật đau đớn và một tia hy vọng mỏng manh.
Sáu tháng sau. Trong căn phòng họp hiện đại với tầm nhìn ra toàn thành phố, Mạnh Hùng, giờ đây ăn mặc giản dị hơn, thái độ khiêm nhường hơn, đang thuyết trình về một dự án mới. Hắn đã làm việc như một con thiêu thân, chứng minh năng lực của mình một lần nữa.
Nguyệt Ánh bước vào, giờ cô là bà chủ của một đế chế mới. Cô lắng nghe hắn một cách nghiêm túc, không hề xen vào.
Sau cuộc họp, cô gọi hắn lại. “Anh Hùng. Dự án tốt. Anh đã làm tốt.”
Mạnh Hùng ngước nhìn cô, đôi mắt không còn sự ngạo mạn, thay vào đó là sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc. “Cảm ơn em, Nguyệt Ánh. Em… em đã cứu anh.”
Nguyệt Ánh nhấp một ngụm trà. “Tôi không cứu anh. Tôi cho anh cơ hội để tự cứu lấy mình. Sự trừng phạt lớn nhất của một kẻ phản bội không phải là mất mát, mà là phải đối mặt với sự thật và làm lại từ đầu. Anh phải trả giá cho những sai lầm của mình, nhưng tôi không phải là kẻ tàn nhẫn. Tôi biết giới hạn của mình.”
Cô nhìn thẳng vào hắn, một sự dịu dàng hiếm hoi xuất hiện trong ánh mắt. “Số tài sản đó… anh nghĩ tôi đã hoàn toàn để nó rơi vào tay kẻ lừa đảo sao? Tất cả những gì anh chuyển cho mẹ anh, tôi đều đã cài cắm các ‘bẫy pháp lý’ để đảm bảo nó vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Cô Kiều Oanh chỉ lấy được một phần tiền mặt và vàng. Phần lớn các tài sản khác đã được ‘đóng băng’ và chuyển về các quỹ hợp pháp đứng tên… một đối tác bí mật.”
Hùng sững sờ. “Vậy thì… tất cả tài sản… vẫn còn?”
Nguyệt Ánh gật đầu. “Sau khi Kiều Oanh biến mất, tôi đã làm việc với đội ngũ luật sư giỏi nhất để thu hồi. Nó đã trở thành vốn đầu tư cho công ty này. Nó vẫn là của chung, nhưng anh không còn quyền sử dụng nó nữa, trừ khi tôi cho phép.”
Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang lên đèn. “Tôi không thể quay lại làm vợ anh. Nhưng, anh có thể tiếp tục làm việc ở đây. Tôi tin anh có thể chuộc lỗi bằng chính công sức của mình. Khi nào anh chứng minh được sự chân thành và năng lực của mình, tôi sẽ xem xét việc tăng lương và thăng chức. Và, sau năm năm làm việc trung thực, tôi sẽ chuyển lại một phần tài sản đã được pháp luật công nhận là của anh. Anh Hùng, anh đã mất đi tình yêu của tôi, nhưng anh vẫn còn có thể có lại sự tôn trọng của tôi. Đó là con đường duy nhất.”
Mạnh Hùng im lặng, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động không tên. Hắn đã bị lừa, bị trừng phạt, nhưng cuối cùng lại được cứu rỗi bởi chính người phụ nữ hắn đã ruồng bỏ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ là một hành trình dài để chuộc lại lỗi lầm, nhưng hắn đã có một cơ hội thứ hai.
“Cảm ơn em, Nguyệt Ánh,” hắn thì thầm, cúi đầu một cách chân thành. “Anh sẽ không làm em thất vọng nữa.”
Nguyệt Ánh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ lạnh lùng và kiên định thường thấy. Mạnh Hùng quay lưng bước đi, mang theo sự hổ thẹn nhưng cũng đầy quyết tâm.
Cô đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, bàn tay siết chặt. Cô đã chọn con đường khó khăn nhất: tha thứ, nhưng không quên. Cô đã giữ lại người đàn ông này trong cuộc đời mình, không phải với tư cách là chồng, mà là một đồng nghiệp tài năng bị cô quản lý chặt chẽ. Đó là sự trả thù ngọt ngào nhất, và cũng là cách cô bảo vệ những gì cô đã dày công xây dựng.
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa mạnh mẽ, vừa nhẹ nhõm. Cuộc đời cô đã lật sang một trang mới, nơi cô là người nắm giữ vận mệnh của chính mình và của cả người đàn ông đã từng phản bội cô.