Đỡ đ.ẻ cho ʙồ ɴʜí ᴄủᴀ ᴄʜồɴɢ, tôi đã làm một việc ᴋʜôɴɢ ᴛʜể ᴅᴜɴɢ ᴛʜứ

Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn của bệnh viện huyện nhỏ bé, hòa lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn của sản phụ trên giường. Tôi, Hạnh – một nữ hộ sinh 35 tuổi, đang cố giữ bình tĩnh trong ca trực đêm. Đôi tay tôi run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì người phụ nữ trước mặt tôi không phải ai xa lạ. Cô ta là Linh – bồ nhí của chồng tôi, người mà tôi đã phát hiện qua những tin nhắn mùi mẫn trong điện thoại anh cách đây vài tháng.

Linh nằm đó, gương mặt xinh đẹp méo mó vì cơn đau chuyển dạ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ta không biết tôi là ai, nhưng tôi thì biết rõ. Mỗi cái nhíu mày, mỗi tiếng rên của cô ta như một nhát dao cứa vào tim tôi. Đứa bé trong bụng cô ta là con của chồng tôi – người đàn ông tôi đã yêu thương và hy sinh cả thanh xuân để xây dựng một gia đình.

“Hạnh… chị Hạnh ơi… tôi đau quá… làm ơn giúp tôi…” Linh thều thào, đôi mắt long lanh nước nhìn tôi cầu cứu. Tôi cắn chặt môi, cố kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng. Tôi là một nữ hộ sinh, tôi đã thề sẽ cứu người, nhưng giờ đây, tôi lại đứng trước một lựa chọn mà tôi chưa từng nghĩ tớiCó thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và bệnh viện

Ca sinh khó. Linh đã mất khá nhiều máu, và đứa bé thì đang bị dây rốn quấn cổ. Tôi biết, nếu không xử lý kịp thời, cả mẹ và con đều có thể gặp nguy hiểm. Nhưng trong đầu tôi, một ý nghĩ đen tối lóe lên. Nếu tôi chậm trễ, nếu tôi để mọi thứ “tự nhiên” xảy ra, có phải tôi sẽ mãi mãi thoát khỏi cái gai trong lòng này? Không còn Linh, không còn đứa bé – không còn bằng chứng nào về sự phản bội của chồng tôi.

Tôi nhìn xuống đôi tay mình, đôi tay đã đỡ đẻ cho hàng trăm đứa trẻ, giờ đây lại run rẩy vì một ý nghĩ tội lỗi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Nhưng rồi, ánh mắt van xin của Linh lại khiến tôi chùn bước. “Chị… làm ơn… cứu con tôi…” Cô ta nắm lấy tay tôi, giọng nói yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc đó, tôi đã làm một việc không thể dung thứ. Tôi cố ý chậm lại. Tôi giả vờ loay hoay với dụng cụ, kéo dài thời gian, để mặc Linh vật lộn với cơn đau. Mỗi giây trôi qua, tôi cảm nhận được nhịp tim của đứa bé yếu dần qua máy đo. Một phần trong tôi gào thét rằng tôi đang làm sai, nhưng một phần khác lại thì thầm: “Đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình mình.”

Nhưng rồi, tiếng khóc của đứa bé vang lên, yếu ớt nhưng đủ để kéo tôi ra khỏi cơn mê muội. Tôi giật mình, vội vàng cắt dây rốn, xử lý hậu sản. Linh ngất đi vì kiệt sức, nhưng cô ta đã qua cơn nguy kịch. Đứa bé – một bé gái – được đặt vào lồng kính, hơi thở đều đặn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, đôi tay dính máu run rẩy. Tôi đã làm gì vậy? Tôi đã để lòng thù hận dẫn dắt mình, suýt nữa cướp đi mạng sống của một đứa trẻ vô tội.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nhìn đứa bé qua lớp kính, gương mặt nhỏ xíu giống hệt chồng tôi. Tôi biết, tôi không thể tiếp tục sống với bí mật này. Sáng hôm sau, tôi viết đơn xin nghỉ việc, rời khỏi bệnh viện mà không một lời giải thích. Tôi không đủ can đảm để đối diện với Linh, với chồng tôi, hay với chính bản thân mình.

Nhưng bí mật ấy không bao giờ ngủ yên. Một tháng sau, tôi nhận được một lá thư không đề tên người gửi. Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Tôi biết chị đã làm gì.” Tim tôi như ngừng đập. Ai đã biết? Ai đã chứng kiến? Và điều gì đang chờ đợi tôi phía trước?

Câu chuyện của tôi, có lẽ, vẫn chưa kết thúc. Nhưng tôi biết, cái giá của lòng thù hận là một bóng tối sẽ mãi đeo bám tôi đến cuối đời.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *