Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng bảo vợ là ô s//in, khi vợ tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â/n hậ//n tới cuối đời…

Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng bảo vợ là ô s//in, khi vợ tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â/n hậ//n tới cuối đời…

Bữa tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty chồng được tổ chức ở một khách sạn 5 sao nổi tiếng ngay trung tâm Sài Gòn. Là một người vợ, chị Mai cảm thấy vui lây với niềm hãnh diện của chồng. Anh Tuấn – chồng chị – là trưởng phòng kinh doanh, năm nay được chọn phát biểu trước toàn công ty. Nhưng có một điều chị không ngờ: anh không hề muốn chị đi cùng.

“Chỗ đó toàn người có địa vị, em đi lỡ lại qu//ê mặt anh,” anh nói, ánh mắt lả/ng trá/nh.
Chị Mai kh/ựng lại. “Em là vợ anh mà. Sao lại x//ấu h//ổ?”
“Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Với lại… em đâu có váy áo gì phù hợp.”
Chị im lặng. Đúng là chị không có gì nổi bật: dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì thường xuyên phơi đồ, dọn dẹp nhà cửa. Suốt mười mấy năm ở nhà chăm con, chị đã quen với quần áo giản dị và không son phấn.

Tối hôm đó, chị quyết định vẫn đến. Không phải để ph/á r/ối, mà để hiểu xem tại sao chồng mình lại thay đổi đến vậy.

Chị mượn một chiếc váy xanh cổ điển từ người bạn cũ – dáng váy đơn giản, nhưng màu xanh biển thanh nhã khiến chị trông nổi bật một cách nhẹ nhàng. Trang điểm nhẹ và đeo khẩu trang, chị bước vào khách sạn với tr/ái ti/m đ/ập mạ/nh vì hồi hộp.

Từ xa, chị thấy anh Tuấn đang đứng cạnh sếp lớn, cùng vài đồng nghiệp ăn mặc bảnh bao. Bất ngờ, một cô gái trẻ đẹp trong nhóm lên tiếng:

– “Anh Tuấn, ai kia? Sao nhìn quen mà lạ?”

Anh Tuấn nhìn theo ánh mắt, thấy chị Mai đang lúng túng đứng ở lối vào. Gương mặt anh biế/n sắ/c chỉ trong tích tắc, nhưng anh nhanh chóng cười trừ:

– “À… os//in nhà tôi đấy. Không biết ai cho cô ta theo tới đây…”

Cả nhóm p/há lên cười. Có người tr//êu: “Trời, os/in cũng biết chọn váy xanh xinh ghê ha!”
Người khác bĩ//u m//ôi: “Làm gì có os//in nào đi khách sạn 5 sao…”

Chị Mai đứng đó, tai ù đi vì số//c. Chị không thể tin người chồng từng nâng niu chị lại có thể nói ra những lời đó giữa chốn đông người.

Một giọt nước mắt lặng lẽ tràn khỏi mắt chị, nhưng chị kiên quyết bước tới. Khi chỉ còn cách vài bước, chị từ từ tháo khẩu trang.

Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, và rồi…

…Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, và rồi không gian như đông cứng lại.

Gương mặt sau lớp khẩu trang hiện ra không phải là một người đàn bà lam lũ, mà là một người phụ nữ đoan trang, sắc sảo, đôi mắt sâu và sáng, sống mũi cao, làn da mịn màng được ánh đèn pha lê phản chiếu càng thêm rạng rỡ. Khí chất của chị Mai lúc ấy bình thản nhưng lạnh lẽo, giống như người đã đi qua quá nhiều tổn thương nên không còn cần phải chứng minh điều gì nữa.

Cô gái trẻ khi nãy vừa cười cợt tự động im bặt, bàn tay đang cầm ly rượu khẽ run. Vị sếp lớn của anh Tuấn chợt cau mày, ánh mắt nhìn chị Mai đầy dò xét.

Anh Tuấn thì ch//ết lặng.

Máu trong người anh như rút sạch. Anh nhận ra… mình vừa tự tay gi//ết ch//ết cả đời mình bằng một câu nói.

Chị Mai nhìn thẳng vào anh, giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ rơi xuống nặng như búa tạ:

– “Em xin lỗi đã làm anh qu//ê mặt. Nhưng em đến đây… là với tư cách vợ hợp pháp của anh Tuấn, người đã ký vào giấy đăng ký kết hôn với em suốt mười bảy năm qua.”

Cả nhóm ồ lên kinh ngạc.

Vị sếp lớn quay sang anh Tuấn, giọng trầm xuống:

– “Anh Tuấn… đây là vợ anh sao?”

Anh Tuấn lắp bắp, mồ hôi túa ra:

– “Dạ… dạ không… ý tôi là…”

Chị Mai khẽ mỉm cười – nụ cười đau nhưng rất tỉnh:

– “Anh không cần giải thích. Em hiểu. Với anh, em chỉ là ‘ôsin’ – người nấu ăn, giặt giũ, sinh con, chăm bố mẹ anh lúc ốm đau, bán hết vàng cưới để anh khởi nghiệp… nhưng không xứng đứng cạnh anh trước đám đông.”

Chị quay sang vị sếp, cúi đầu lịch sự:

– “Xin lỗi đã làm gián đoạn bữa tiệc. Tôi chỉ đến để kết thúc vai diễn của mình.”

Nói rồi, chị rút từ túi xách ra một phong bì mỏng đặt lên bàn.

– “Trong này là đơn ly hôn đã ký sẵn. Tôi không lấy một đồng tài sản chung. Chỉ xin lại đúng một thứ…”

Anh Tuấn run rẩy:

– “Em… em muốn gì?”

Chị nhìn anh lần cuối, ánh mắt không còn yêu, không còn giận – chỉ còn xa lạ:

– “Sự tôn trọng mà đáng lẽ anh phải cho em từ rất lâu rồi.”

Chị xoay người rời đi giữa khách sạn 5 sao lặng như tờ. Không ai dám cười nữa. Không ai dám nhìn anh Tuấn.

Vài tuần sau, tin anh Tuấn bị giáng chức, mất uy tín vì bê bối gia đình lan khắp công ty. Cô gái trẻ từng đứng cạnh anh lặng lẽ biến mất.

Còn chị Mai, sau ly hôn, mở một tiệm hoa nhỏ. Mỗi sáng chị cắm hoa, chiều về đón con, sống bình yên và tự do.

Người ta nói…
Có những người đàn bà chỉ khi bị xem thường trước đám đông, mới buộc phải đứng thẳng lên để cả thế giới thấy: họ chưa từng thấp kém – chỉ là yêu nhầm người.

Còn anh Tuấn…
Sự ân hận theo anh đến cuối đời, bởi có những người phụ nữ, một khi đã tháo bỏ khẩu trang của nhẫn nhịn, thì cũng là lúc vĩnh viễn rời khỏi cuộc đời ta.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *