Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng bảo vợ là ô s//in, khi vợ tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â/n hậ//n tới cuối đời…
Bữa tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty chồng được tổ chức ở một khách sạn 5 sao nổi tiếng ngay trung tâm Sài Gòn. Là một người vợ, chị Mai cảm thấy vui lây với niềm hãnh diện của chồng. Anh Tuấn – chồng chị – là trưởng phòng kinh doanh, năm nay được chọn phát biểu trước toàn công ty. Nhưng có một điều chị không ngờ: anh không hề muốn chị đi cùng.
“Chỗ đó toàn người có địa vị, em đi lỡ lại qu//ê mặt anh,” anh nói, ánh mắt lả/ng trá/nh.
Chị Mai kh/ựng lại. “Em là vợ anh mà. Sao lại x//ấu h//ổ?”
“Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Với lại… em đâu có váy áo gì phù hợp.”
Chị im lặng. Đúng là chị không có gì nổi bật: dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì thường xuyên phơi đồ, dọn dẹp nhà cửa. Suốt mười mấy năm ở nhà chăm con, chị đã quen với quần áo giản dị và không son phấn.
Tối hôm đó, chị quyết định vẫn đến. Không phải để ph/á r/ối, mà để hiểu xem tại sao chồng mình lại thay đổi đến vậy.
Chị mượn một chiếc váy xanh cổ điển từ người bạn cũ – dáng váy đơn giản, nhưng màu xanh biển thanh nhã khiến chị trông nổi bật một cách nhẹ nhàng. Trang điểm nhẹ và đeo khẩu trang, chị bước vào khách sạn với tr/ái ti/m đ/ập mạ/nh vì hồi hộp.
Từ xa, chị thấy anh Tuấn đang đứng cạnh sếp lớn, cùng vài đồng nghiệp ăn mặc bảnh bao. Bất ngờ, một cô gái trẻ đẹp trong nhóm lên tiếng:
– “Anh Tuấn, ai kia? Sao nhìn quen mà lạ?”
Anh Tuấn nhìn theo ánh mắt, thấy chị Mai đang lúng túng đứng ở lối vào. Gương mặt anh biế/n sắ/c chỉ trong tích tắc, nhưng anh nhanh chóng cười trừ:
– “À… os//in nhà tôi đấy. Không biết ai cho cô ta theo tới đây…”
Cả nhóm p/há lên cười. Có người tr//êu: “Trời, os/in cũng biết chọn váy xanh xinh ghê ha!”
Người khác bĩ//u m//ôi: “Làm gì có os//in nào đi khách sạn 5 sao…”
Chị Mai đứng đó, tai ù đi vì số//c. Chị không thể tin người chồng từng nâng niu chị lại có thể nói ra những lời đó giữa chốn đông người.
Một giọt nước mắt lặng lẽ tràn khỏi mắt chị, nhưng chị kiên quyết bước tới. Khi chỉ còn cách vài bước, chị từ từ tháo khẩu trang.
Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, và rồi…
