Để cứu em trai đang nằm giữa ranh giới s/ống ch/ết, tôi chấp nhận gả cho một tỷ phú 60 tuổi, gi;à yế;u, t/àn t/ật và mang tiếng “không sống qua nổi năm nay”.
Ngày bước vào lễ đường, tôi nghĩ mình chỉ đang bán rẻ cả đời để đổi lấy mạng sống người thân. Nhưng đêm tân hôn, khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, người đàn ông ấy đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng và hành động tiếp theo khiến tôi chết lặng. Hóa ra, cuộc hôn nhân này… chỉ mới là khởi đầu của một âm mưu k/inh h/oàng hơn tôi tưởng….Tôi ký vào bản hợp đồng hôn nhân bằng đôi tay run rẩy, mực còn chưa kịp khô thì bác sĩ gọi điện báo em trai tôi vừa qua cơn nguy kịch. Tôi thở phào, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến đáng sợ. Mạng sống của em đã được đổi lấy bằng cả cuộc đời tôi.
Người đàn ông tôi sắp gả cho – ông Lâm – là một tỷ phú sáu mươi tuổi, ngồi xe lăn, nửa người liệt, bệnh án dày như cuốn sổ nợ. Báo chí đồn rằng ông “không sống nổi quá một năm”, là kẻ giàu có nhưng cô độc, lạnh lùng, và tàn nhẫn trong làm ăn. Gia đình tôi không giàu, bố mẹ mất sớm, tôi và em trai nương tựa vào nhau. Khi em bị suy thận giai đoạn cuối, chi phí ghép thận vượt xa khả năng của tôi. Ông Lâm xuất hiện như một lối thoát… cũng là cái bẫy.
Lễ cưới diễn ra nhanh chóng, xa hoa nhưng lạnh lẽo. Tôi khoác váy cưới trắng, đứng cạnh một người đàn ông tóc bạc, gương mặt xám xịt vì bệnh tật. Khách khứa toàn là đối tác, luật sư, trợ lý. Không có lấy một lời chúc phúc thật lòng.
Tôi tự nhủ: Chỉ cần em sống, mình chịu đựng thế nào cũng được.
Đêm tân hôn, tôi được đưa vào phòng ngủ rộng như khách sạn năm sao. Ông Lâm được người hầu đẩy vào, đặt cạnh giường rồi rời đi, khóa cửa từ bên ngoài.
Tôi ngồi mép giường, tim đập loạn nhịp. Tôi chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.
Nhưng rồi… ông ta đứng dậy.
Không cần xe lăn. Không run rẩy. Không hề liệt.
Ông Lâm bước chậm rãi về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu ớt ban ngày. Tôi chết lặng, toàn thân đông cứng.
“Đừng sợ,” ông nói, giọng trầm và rõ ràng. “Cô chỉ vừa bước vào một vở kịch được dàn dựng rất công phu.”
Tôi lắp bắp:
“Ông… ông không bị tàn tật?”
Ông mỉm cười nhạt:
“Đó chỉ là lớp vỏ.”
Rồi ông đặt trước mặt tôi một tập hồ sơ dày, bên ngoài ghi tên em trai tôi.
“Cô nghĩ mình bán đời để cứu em?”
Ông cúi thấp người, thì thầm:
“Không. Cô đã bị kéo vào một âm mưu mà từ đầu đến cuối… em trai cô chỉ là con cờ.”
Tôi run lên.
Hóa ra cuộc hôn nhân này… chỉ mới là khởi đầu…

Tôi lùi lại một bước, lưng chạm vào thành giường lạnh toát.
“Ông nói vậy là sao?” – tôi gần như không thở nổi – “Em trai tôi… nó chỉ là một thằng kỹ sư bình thường, chưa từng dính dáng đến ai…”
Ông Lâm bật cười khẽ, tiếng cười trầm và khô, không chút ấm áp.
“Chính vì nó bình thường… nên mới hoàn hảo.”
Ông kéo ghế, ngồi đối diện tôi, dáng vẻ điềm nhiên đến đáng sợ. Không còn xe lăn, không còn hơi thở yếu ớt. Trước mặt tôi là một người đàn ông hoàn toàn khác – tỉnh táo, sắc bén, và nguy hiểm.
“Em trai cô từng làm việc cho một công ty công nghệ sinh học, đúng không?”
Tim tôi thắt lại.
“Ba năm trước, công ty đó bí mật tham gia một dự án nghiên cứu ghép tạng nhân tạo. Dự án thất bại… và một bản dữ liệu quan trọng biến mất.”
Tôi lắc đầu liên tục.
“Không… không thể nào… nó chưa từng nói với tôi…”
“Vì nó cũng không biết.” – ông Lâm ngắt lời – “Dữ liệu được cấy vào hệ thống cá nhân, dưới dạng một thuật toán tự học. Nó nằm trong máy tính của em trai cô… và chỉ hoạt động khi người sở hữu rơi vào tình trạng suy thận giai đoạn cuối.”
Tôi sững sờ, đầu óc quay cuồng.
“Căn bệnh của em trai cô… không hoàn toàn là ngẫu nhiên.”
Tôi bật dậy.
“Ông làm gì nó rồi?!”
Giọng tôi vỡ ra, vừa sợ hãi vừa căm phẫn.
Ông Lâm không trả lời ngay. Ông đứng lên, tiến đến cửa sổ, kéo rèm. Ánh đèn thành phố hắt vào, soi rõ gương mặt ông – không phải gương mặt của một kẻ hấp hối, mà là của người đã quen thao túng sinh mạng kẻ khác.
“Ta không muốn giết nó.” – ông nói chậm rãi – “Ta cần nó sống. Nhưng muốn giữ nó trong tầm kiểm soát, ta cần một thứ… cô.”
Tôi cười run rẩy.
“Tôi thì có giá trị gì?”
Ông quay lại, nhìn thẳng vào tôi.
“Cô là điểm yếu duy nhất của nó.”
Một khoảng lặng rơi xuống nặng nề.
“Cô gả cho ta, ký hợp đồng hôn nhân, đồng nghĩa với việc em trai cô nằm trong mạng lưới bảo vệ y tế tốt nhất. Ghép thận thành công, thuốc men đầy đủ. Nhưng đổi lại…”
Ông đặt bàn tay lên bản hợp đồng.
“Cô sẽ ở đây. Là vợ hợp pháp của ta. Là con tin. Là cái phanh duy nhất khiến nó không dám chạy trốn.”
Tôi siết chặt váy cưới trong tay.
“Nếu tôi từ chối thì sao?”
Ông Lâm mỉm cười – nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng.
“Ca ghép sẽ bị hoãn vô thời hạn.”
“Và với thể trạng hiện tại… em trai cô chỉ cầm cự được nhiều nhất là hai tháng.”
Tôi gục xuống mép giường.
Hóa ra… tôi không cứu em.
Tôi chỉ đổi cái chết nhanh bằng một cái chết chậm hơn.
Nhưng đúng lúc đó, ông Lâm nói thêm một câu, giọng hạ thấp:
“Có điều…”
“Tất cả những người từng tham gia dự án năm đó… đều đã chết. Tai nạn, tự sát, bệnh tật. Chỉ còn lại em trai cô.”
Tôi ngẩng lên, tim đập dồn dập.
“Cô nghĩ ta là kẻ đứng sau?”
Ông tiến lại gần, ánh mắt sâu hun hút.
“Không.”
“Ta là người duy nhất giữ cho nó còn sống.”
Đêm tân hôn ấy, tôi không bị chạm vào.
Nhưng tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết:
Tôi đã bước vào một chiếc lồng son được khóa bằng sinh mạng của người mình yêu thương nhất.
Và cuộc hôn nhân này…
không phải để yêu.
Không phải để sống.
Mà là để chờ ngày sự thật nổ tung.