Cưới 3 năm không dám si::nh con vì phải lo cà::y trả nợ 2 tỷ tiền xây nhà thay bố mẹ chồng

Tôi nhìn que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót, tay run run. Ba năm. Tròn ba năm tôi và Thành “kế hoạch”, nhịn ăn nhịn mặc, không dám đẻ con chỉ để cày cuốc trả nợ 2 tỷ đồng tiền xây nhà cho bố mẹ chồng ở quê.

Ngày ấy, bố mẹ chồng bảo: “Vợ chồng anh chị ở phố kiếm ra tiền, xây cho bố mẹ cái nhà to to một chút để nở mày nở mặt với làng xóm. Sau này bố mẹ mất đi thì cũng là của các con chứ đi đâu mà thiệt”.

Vì chữ “hiếu”, và vì Thành là con trưởng, tôi cắn răng đồng ý. Hai vợ chồng làm ngày làm đêm, tôi từ chối mọi cuộc tụ tập bạn bè, không mua lấy một bộ quần áo mới, chỉ để dồn tiền gửi về quê. Tháng trước, khoản nợ cuối cùng vừa trả xong. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng giờ là lúc sống cho mình, chào đón đứa con đầu lòng.

Nhưng tôi đã lầm. Lòng tham của con người là cái thùng không đáy….

Hôm nay là ngày giỗ cụ, cả nhà tập trung đông đủ. Sau khi ăn uống no say, bố mẹ chồng gọi vợ chồng tôi và vợ chồng chú Hùng – em trai Thành vào phòng khách “họp gia đình”.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Mẹ chồng tôi, tay phe phẩy cái quạt nan, hắng giọng: “Chuyện là thế này, thằng Hùng sắp lấy vợ. Nhà gái bên kia điều kiện cũng khá, người ta yêu cầu phải có nhà riêng thì mới cho cưới. Bố mẹ già rồi, sức cùng lực kiệt, cái nhà này thì là nhà thờ tổ không bán được”.

Bà ngừng một chút, liếc nhìn Thành rồi nói tiếp: “Anh Thành là anh cả, làm ăn trên phố cũng có uy tín. “Quyền huynh thế phụ”, giờ em nó cần, anh chị xem thế nào mua cho em nó cái nhà trên phố để nó yên bề gia thất. Coi như là quà mừng cưới của anh chị”.

Tôi nghe mà ù cả tai. Mua nhà? Ở phố? Đâu phải mớ rau con cá mà nói mua là mua? Tôi định mở miệng nói thì Thành đã nhanh nhảu: “Mẹ nói đúng ạ. Chú Hùng cưới vợ là việc lớn. Anh là anh cả, anh phải có trách nhiệm. Chú thím ngắm được căn nào chưa”?

Hùng cười hớn hở, mắt sáng lên: “Em ngắm được một căn ở quận Hà Đông rồi anh ạ. Đẹp lắm, rộng rãi, sau này có chỗ cho bố mẹ lên chơi. Giá cũng “mềm”, có 5 tỷ thôi”.

Tôi suýt sặc ngụm nước trà. 5 tỷ? Thành cũng hơi khựng lại một chút, nhưng cái sĩ diện của “anh trưởng” khiến anh ta không dám chối: “5 tỷ… Ừm, cũng hơi cao. Thế chú thím có bao nhiêu rồi”?

“Vợ chồng em gom góp, cộng với nhà vợ cho nữa thì được tròn 1 tỷ. Còn thiếu 4 tỷ nữa, anh chị lo giúp em. Còn thiếu 4 tỷ nữa, anh chị lo giúp em. Anh chị có cái nhà đang ở đấy, mang cắm sổ đỏ ngân hàng chắc cũng vay được 3-4 tỷ, phần lãi hàng tháng anh chị đỡ đần em một ít, sau này em làm ăn khấm khá em trả gốc dần”.

Tôi nhìn Hùng, rồi nhìn bố mẹ chồng. Họ gật gù tán thưởng, coi đó là phương án tuyệt vời nhất. Không ai hỏi tôi một câu. Không ai quan tâm xem vợ chồng tôi lấy đâu ra tiền trả lãi cho khoản nợ 4 tỷ đó. Và điều kinh khủng nhất đã xảy ra. Thành vỗ đùi cái “đét”, gật đầu cái rụp:

“Được! Chú cứ chốt căn đấy đi. Việc tiền nong để anh lo. Anh sẽ cắm sổ đỏ căn nhà đang ở để rút tiền cho chú mua nhà. Bạn bè anh cũng vay được tầm 2 tỷ. Anh em trong nhà, không tiếc nhau cái gì cả”.

Khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn. 3 năm qua, tôi sống như một con ở, cày cuốc trả nợ cho nhà chồng. Giờ đây, khi vừa mới thoát nợ, chồng tôi lại sẵn sàng quàng vào cổ vợ con một gông cùm mới: 4 tỷ đồng! Anh ta không hề bàn bạc với tôi, không hề nghĩ đến đứa con đang tượng hình trong bụng tôi. Anh ta chỉ cần cái danh hão “anh cả”.

Sự uất ức dồn nén bấy lâu bùng nổ. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Tôi không thể nhịn được nữa. Tôi đứng phắt dậy. Tiếng ghế ma sát xuống nền gạch kêu ken két chói tai khiến cả nhà giật mình: “Kìa em, ngồi xuống đi, đàn ông đang bàn việc lớn”. – Thành nhíu mày nhắc nhở.

Tôi cười nhạt, nụ cười khiến Thành rùng mình: “Việc lớn? Việc bán vợ bán con để mua danh cho anh hả”?. “Cô nói cái gì đấy”? – Bố chồng tôi quát lên. Tôi rút từ trong túi xách ra hai tờ giấy, đập mạnh xuống mặt bàn kính. Mọi người nhìn cho kỹ đi.

Tờ thứ nhất là kết quả siêu âm thai.

“Con có thai rồi. 3 năm qua con không dám đẻ vì phải cày trả nợ 2 tỷ cái nhà này cho bố mẹ. Giờ con vừa có thai, anh Thành lại định bắt mẹ con con cõng thêm khoản nợ 4 tỷ cho chú Hùng? Anh định để con tôi sinh ra phải uống nước lã, hít khí trời để sống à”?

Cả nhà chồng sững sờ. Mẹ chồng lắp bắp: “Có… có thai rồi à? Thì… thì càng tốt. Có thêm cháu. Chuyện nợ nần thì khắc phục dần, “trời sinh voi trời sinh cỏ”… “Bà thôi cái văn “trời sinh voi trời sinh cỏ” đi! – Tôi gắt lên, cắt ngang lời bà – “Thời đại này không có tiền thì cạp đất mà ăn chứ ở đó mà cỏ với voi”!

Tôi chỉ tay vào tờ giấy thứ hai: ĐƠN ĐỀ NGHỊ PHÂN CHIA TÀI SẢN TRONG HÔN NHÂN.

“Anh Thành đã đồng ý lo 4 tỷ cho chú Hùng, tôi không cản. Đó là tình anh em của các người. Nhưng tôi không ngu mà dính vào. Căn nhà hiện tại vợ chồng tôi đang ở là tài sản chung sau hôn nhân. Tôi yêu cầu định giá và bán ngay lập tức”.

Thành tái mặt: “Em… em điên à? Tự nhiên đang yên đang lành bán nhà đi đâu”?

“Bán để chia đôi! – Tôi nói rành rọt từng chữ – Căn nhà đó giờ trị giá khoảng 6 tỷ. Bán đi, tôi lấy 3 tỷ phần của tôi để nuôi con tôi. Còn 3 tỷ của anh, anh muốn cho em anh, muốn mua nhà 5 tỷ hay 10 tỷ, hay muốn đốt đi thì tùy anh. Tôi không quan tâm nữa”.

“Mày… mày dám”? – Mẹ chồng tôi đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi run rẩy – “Mày là dâu con trong nhà, mày dám tính toán chi li với nhà chồng thế à”?

“Vâng, con tính đấy! – Tôi nhìn thẳng vào bà, ánh mắt không còn chút sợ sệt – 3 năm qua con ngu dại đủ rồi. Con nai lưng trả nợ cho cái nhà này, đổi lại con được gì? Một lời cảm ơn cũng không có, giờ lại định vắt kiệt máu của con để nuôi chú Hùng? Chú ấy sức dài vai rộng, muốn ở nhà 5 tỷ thì tự đi mà cày. Tại sao chồng con phải lo? Tại sao con phải khổ”?

Tôi quay sang nhìn Thành, người đang ngồi chết trân như tượng gỗ: “Anh ký vào đơn đi. Ngay ngày mai tôi sẽ nộp đơn ra tòa và niêm phong tài sản. Anh thích làm anh cả vĩ đại thì anh tự dùng phần tài sản của anh mà làm. Còn tôi và con, tôi không bao giờ chấp nhận cảnh nai lưng ra trả nợ cho cái sĩ diện hão của anh nữa”.

Nói xong, tôi xách túi bước thẳng ra cửa: “Vợ ơi! Em bình tĩnh! – Thành hốt hoảng chạy theo kéo tay tôi”.

Tôi hất tay anh ta ra, gằn giọng: “Anh buông ra! Lúc nãy anh gật đầu cái rụp, anh có nghĩ đến tôi không? Anh có nghĩ đến con không? Anh chỉ nghĩ đến cái mặt của anh thôi. Anh chọn gia đình anh, thì tôi chọn con tôi. Chúng ta chấm dứt”.

Tôi bắt taxi đi thẳng về nhà ngoại. Ngồi trên xe, nước mắt tôi trào ra, nhưng lòng tôi nhẹ bẫng. Tôi biết chặng đường phía trước làm mẹ đơn thân sẽ vất vả, nhưng ít nhất, mẹ con tôi không phải mang trên lưng gánh nặng 4 tỷ đồng của những kẻ vô ơn, ích kỷ.

Điện thoại tôi rung lên liên hồi, tin nhắn của Thành, của mẹ chồng, của em chồng tới tấp bay đến. Nào là xin lỗi, nào là “bàn lại”, nào là “đừng nóng giận”. Tôi tắt nguồn.

Cái gật đầu của chồng hôm nay đã giúp tôi tỉnh ngộ. Đàn bà, hy sinh bao nhiêu cũng là nước đổ lá khoai nếu gặp phải nhà chồng vô tâm. Thà mang tiếng ác, thà mang tiếng bỏ chồng, còn hơn để con mình phải khổ vì sự nhu nhược của bố nó.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *