Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và Sững Sở Trước Cảnh Tượng…

Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và Sững Sở Trước Cảnh Tượng….

Con gái tôi, bé Mai Anh, mới tròn ba tuổi. Từ ngày vợ tôi mất vì tai biến sau sinh, con bé ngủ cùng tôi. Nhưng khoảng hơn một tháng nay, đêm nào tôi cũng thấy con đã được bế sang phòng ông nội từ lúc nào. Người duy nhất trong nhà có thể làm điều đó là ông Tư – bố tôi.

Ông Tư năm nay đã bảy mươi hai tuổi, ít nói, sống khép kín. Sau khi vợ ông mất mười năm trước, ông gần như chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi vẫn biết ông thương cháu, nhưng việc ông lặng lẽ bế Mai Anh sang phòng mình mỗi đêm khiến tôi không khỏi thắc mắc.

Tôi hỏi thì ông chỉ cười, nói:
– “Nó ngủ không yên, tao ru cho nó ngủ chút thôi.”

Nhưng linh cảm của một người cha khiến tôi không thể yên tâm. Đêm đó, tôi giả vờ đi ngủ sớm. Khoảng gần nửa đêm, khi cả nhà đã im lặng, tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Ánh đèn phòng ông nội hắt ra khe cửa. Tôi đứng trước cánh cửa gỗ cũ, tay run run. Trong đầu tôi lúc ấy là hàng loạt câu hỏi, lo lắng và cả sợ hãi – những suy nghĩ mà chính tôi cũng ghét bản thân vì đã nghĩ đến.Có thể là hình ảnh về trẻ em

Tôi mở cửa.

Mai Anh nằm gọn trong vòng tay ông nội, đầu tựa lên ngực ông. Ông Tư ngồi dựa vào thành  giường, một tay vỗ nhẹ lưng cháu, tay còn lại đặt lên trán con bé. Ông không ngủ. Đôi mắt ông mở, đỏ hoe, nhìn xa xăm.

Tôi sững sờ.

Không phải vì cảnh tượng đáng sợ như tôi từng nghĩ, mà vì ông đang khóc. Những giọt nước mắt già nua lặng lẽ chảy xuống mái tóc thưa bạc.

Ông thì thầm, rất khẽ:
– “Ngoan… ông đây… đừng sợ…”

Mai Anh khẽ rùng mình trong giấc ngủ, rồi lại yên. Tôi đứng chết lặng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra ông nội chưa bao giờ khóc trước mặt ai – kể cả khi bà mất.

Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, lòng rối bời. Rõ ràng tôi đã hiểu lầm điều gì đó. Nhưng ông đang che giấu chuyện gì, và tại sao ông lại khóc mỗi đêm như vậy?

Sáng hôm sau, tôi để ý thấy ông Tư mệt hơn mọi ngày. Bữa cơm sáng, ông ăn rất ít, tay run run khi cầm chén. Mai Anh thì quấn ông không rời, cứ gọi “ông ơi” rồi leo lên lòng ông ngồi.

Tôi quyết định không hỏi vội. Nhưng đến trưa, khi Mai Anh ngủ, tôi thấy ông lặng lẽ gom một xấp giấy cũ, nhét vào ngăn tủ thấp trong phòng. Tò mò, tôi chờ ông ra sau vườn tưới cây rồi mở tủ.

Đó là hồ sơ bệnh án.

Chẩn đoán ghi rõ: Rối loạn lo âu sau sang chấn – mất ngủ mãn tính. Ngày lập hồ sơ cách đây gần hai tháng.

Tôi chết lặng.

Hóa ra, từ sau ngày vợ tôi mất, ông Tư thường xuyên gặp ác mộng. Ông mơ thấy cảnh con dâu qua đời, nghe tiếng trẻ con khóc trong đêm. Ông không dám nói với tôi, sợ tôi thêm gánh nặng.

Tối hôm đó, tôi không kìm được nữa.

– “Ba… con biết rồi.”

Ông Tư im lặng rất lâu. Rồi ông thở dài, giọng khàn đi:
– “Ba xin lỗi. Ba chỉ… mỗi lần con bé ngủ bên ba, ba mới không mơ thấy ác mộng.”

Ông kể rằng Mai Anh thường tỉnh giấc giữa đêm, khóc vì nhớ mẹ. Khi ông bế cháu sang phòng mình, nghe tiếng thở đều của con bé, ông cảm thấy như được kéo về thực tại.
– “Tiếng thở của nó… giống hệt tiếng mẹ nó hồi còn sống.”

Ông cúi đầu, giấu đôi mắt đỏ hoe.
– “Ba không dám khóc trước mặt tụi bây.”

Tôi nghẹn ngào. Hóa ra, người đàn ông cứng rắn cả đời ấy cũng đang chống chọi với nỗi đau của riêng mình.

Từ hôm đó, tôi thay đổi. Tôi không còn để ông thức một mình nữa. Tôi đưa ông đi tái khám, sắp xếp lại giờ ngủ cho cả nhà. Đêm đến, tôi cùng ông ru Mai Anh ngủ, rồi bế con về phòng tôi khi bé đã say giấc.

Mai Anh cũng dần khá hơn. Con bé không còn giật mình giữa đêm. Mỗi sáng thức dậy, nó đều chạy sang phòng ông nội, ôm cổ ông cười khanh khách.

Căn nhà nhỏ, dù thiếu vắng người phụ nữ từng là trụ cột, nhưng tình thân đã giữ chúng tôi lại với nhau.

Một buổi tối cuối năm, trời mưa rả rích. Mai Anh sốt nhẹ, tôi và ông Tư thay nhau lau người cho con. Đêm đó, tôi quyết định trải chiếu trong phòng ông.

– “Ba không cần giấu nữa. Con ở đây.”

Ông Tư quay mặt đi, nhưng tôi thấy vai ông run lên. Lần đầu tiên trong đời, ông bật khóc thành tiếng. Không phải tiếng khóc nức nở, mà là những tiếng thở dài đứt quãng của một người đàn ông đã kìm nén quá lâu.

– “Ba sợ một ngày ba cũng bỏ tụi bây mà đi…”

Tôi nắm lấy tay ông.
– “Ba còn tụi con. Còn Mai Anh.”

Mai Anh lúc đó tỉnh dậy, nhìn hai người lớn, rồi lồm cồm bò sang ôm cổ ông nội.
– “Ông đừng khóc… Mai Anh thương ông.”

Câu nói ngây ngô ấy khiến ông Tư òa lên khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

Từ đó, ông không còn giấu bệnh. Ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi trong xã, mỗi sáng đưa Mai Anh ra công viên. Tôi cũng học cách chia sẻ, không gồng mình làm trụ cột duy nhất.

Gia đình chúng tôi không hoàn hảo, nhưng đủ ấm.

Có những nỗi đau không cần giấu kín. Có những giọt nước mắt, rơi ra đúng lúc, lại là điều cứu rỗi cả một gia đình.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *