Con dâu vào viện sinh, bố chồng đòi ở lại chăm cháu. Đêm thứ hai y tá chứng kiến cảnh tượng liền báo công an….

Con dâu vào viện sinh, bố chồng đòi ở lại chăm cháu. Đêm thứ hai y tá chứng kiến cảnh tượng liền báo công an….

Bệnh viện Phụ sản tỉnh tối hôm đó vẫn sáng đèn. Lan nằm trên giường, mồ hôi còn lấm tấm sau ca sinh thường kéo dài gần bốn tiếng. Con trai đỏ hỏn đang ngủ trong nôi cạnh giường, tiếng thở khò khè nhỏ xíu như sợ làm phiền ai.

Huy – chồng Lan – kẹt công trình ở Bình Dương, chỉ kịp gọi video, nghẹn ngào: “Em ráng giữ sức, mai anh về.” Lan gật đầu, mắt cay cay.

Ông Tấn, bố chồng, xuất hiện từ chiều với túi xách to, giọng rắn:
“Đêm nay bố ở lại chăm cháu. Con mới sinh, không thể tự xoay.”
Lan hơi lúng túng. Từ đầu thai kỳ, ông Tấn đã hay can thiệp: ăn gì, làm gì, thậm chí chọn tên cháu. Nhưng đây là bệnh viện, Lan ngại làm lớn chuyện.

Y tá Thảo nhắc nhẹ: “Theo quy định, chỉ một người nhà ở lại. Nếu chị Lan đồng ý thì bác ở, còn lại phải ra ngoài.”
Ông Tấn nhìn Lan, ánh mắt như ra lệnh. Lan đành đáp: “Dạ… bố ở lại giúp con.”

Đêm đầu trôi qua lặng lẽ. Ông Tấn bế cháu rất khéo, nhưng hay đứng sát nôi, lẩm bẩm gì đó rồi nghe điện thoại, nói nhỏ: “Ừ, cứ chờ… chưa tiện.”

Sang ngày thứ hai, Lan mệt rã rời, đau nhức, lại thiếu ngủ. Ông Tấn tỏ ra sốt sắng, liên tục hỏi bác sĩ giờ nào xuất viện, giấy khai sinh làm sao, có cần ký gì không. Lan đáp qua loa, trong lòng khó chịu mơ hồ.

Khoảng gần một giờ sáng đêm thứ hai, Lan thiếp đi vì thuốc giảm đau. Y tá Thảo đi kiểm tra phòng hậu sản, vừa qua hành lang đã thấy bóng người lấp ló ở cửa phòng Lan. Ông Tấn đội mũ, đeo khẩu trang, bế đứa bé quấn khăn kín, bước rất nhanh về phía cầu thang bộ – hướng ít người qua lại.

Thảo khựng lại: “Bác Tấn? Bác đưa bé đi đâu vậy ạ?”
Ông Tấn giật mình, quay phắt: “À… bé nóng, bác xuống dưới tìm nước ấm.”

Nhưng Thảo nhìn thấy trên tay ông không có bình sữa, cũng không có thẻ người nhà treo cổ như quy định. Quan trọng hơn, chiếc nôi trong phòng Lan trống trơn. Thảo bước tới, giọng cứng lại: “Bác đặt bé xuống cho cháu kiểm tra. Không được bế ra khỏi khu này ban đêm.”

Ông Tấn lùi một bước, mắt đảo nhanh, như đang tính đường. Ngay khoảnh khắc đó, Thảo nghe tiếng điện thoại rung trong túi áo ông, màn hình sáng lên với dòng tin nhắn: “Ra cửa sau, 5 phút nữa.”

Thảo lạnh sống lưng. Cô lập tức bấm chuông báo động nội bộ, đồng thời gọi bảo vệ. Chỉ chưa đầy hai phút, hành lang đã có người chạy tới. Ông Tấn ôm chặt đứa bé, quay người định xuống cầu thang.

Y tá Thảo không đuổi theo một mình. Cô rút điện thoại, gọi thẳng: “Alo, công an phường ạ? Bệnh viện… có dấu hiệu bế trẻ sơ sinh trái phép…”

…chỉ vài phút sau, bảo vệ bệnh viện và công an phường có mặt, chặn ngay đầu cầu thang. Ông Tấn bị yêu cầu dừng lại. Trước ánh đèn hành lang sáng trưng, gương mặt ông tái mét, tay run nhưng vẫn ôm chặt đứa bé.

– Bác làm ơn giao cháu lại cho y tá. – một cán bộ công an nói dứt khoát.

Ông Tấn lắp bắp:
– Tôi… tôi chỉ đưa cháu đi nhờ người quen trông giúp một lát…

Thảo lập tức phản bác:
– Bác không có quyền đưa trẻ sơ sinh ra khỏi khu hậu sản, lại vào ban đêm, không báo nhân viên y tế. Tin nhắn trong điện thoại bác nói rõ có người chờ sẵn.

Điện thoại ông Tấn bị yêu cầu kiểm tra. Trong đó là hàng loạt tin nhắn với một số lạ, nội dung thỏa thuận giao một bé trai sơ sinh với giá 300 triệu, kèm địa điểm nhận ở cửa sau bệnh viện.

Không còn đường chối cãi, ông Tấn gục xuống ghế, mặt cúi gằm. Ông bật khóc:

– Tôi nợ nần quá nhiều… Người ta ép… Họ nói chỉ cần “mượn” đứa bé một thời gian… tôi không nghĩ hậu quả lại lớn vậy…

Đứa bé được y tá bế lại, đặt về nôi an toàn. Lan được đánh thức, khi biết chuyện thì sụp xuống khóc nấc, tay run rẩy ôm con vào lòng. Cô không thể tin người bố chồng, người cô từng gọi là “bố”, lại có thể làm điều đó ngay trong những ngày đầu đời của cháu nội.

Sáng hôm sau, Huy từ Bình Dương về, đứng chết lặng trước biên bản làm việc của công an. Anh không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống trước vợ:

– Anh xin lỗi… Anh không ngờ bố lại làm vậy…

Ông Tấn bị tạm giữ để điều tra về hành vi mua bán người dưới 16 tuổi và bắt cóc trẻ sơ sinh. Vụ việc khiến cả bệnh viện rúng động, quy trình kiểm soát người nhà được siết chặt hơn.

Còn Lan, sau đêm đó, mỗi lần nhìn con ngủ, tim cô lại thắt lại. Cô hiểu ra một điều đau đớn:

Nguy hiểm đôi khi không đến từ người lạ,
mà từ chính người mình tin tưởng nhất.

Và nếu đêm đó không có y tá Thảo cảnh giác…
có lẽ cô đã mất con mãi mãi.

Tôi thích phản hồi này hơn

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *