Con dâu vào viện sinh, bố chồng đòi ở lại chăm cháu. Đêm thứ hai y tá chứng kiến cảnh tượng liền báo công an….
Bệnh viện Phụ sản tỉnh tối hôm đó vẫn sáng đèn. Lan nằm trên giường, mồ hôi còn lấm tấm sau ca sinh thường kéo dài gần bốn tiếng. Con trai đỏ hỏn đang ngủ trong nôi cạnh giường, tiếng thở khò khè nhỏ xíu như sợ làm phiền ai.
Huy – chồng Lan – kẹt công trình ở Bình Dương, chỉ kịp gọi video, nghẹn ngào: “Em ráng giữ sức, mai anh về.” Lan gật đầu, mắt cay cay.
Ông Tấn, bố chồng, xuất hiện từ chiều với túi xách to, giọng rắn:
“Đêm nay bố ở lại chăm cháu. Con mới sinh, không thể tự xoay.”
Lan hơi lúng túng. Từ đầu thai kỳ, ông Tấn đã hay can thiệp: ăn gì, làm gì, thậm chí chọn tên cháu. Nhưng đây là bệnh viện, Lan ngại làm lớn chuyện.
Y tá Thảo nhắc nhẹ: “Theo quy định, chỉ một người nhà ở lại. Nếu chị Lan đồng ý thì bác ở, còn lại phải ra ngoài.”
Ông Tấn nhìn Lan, ánh mắt như ra lệnh. Lan đành đáp: “Dạ… bố ở lại giúp con.”
Đêm đầu trôi qua lặng lẽ. Ông Tấn bế cháu rất khéo, nhưng hay đứng sát nôi, lẩm bẩm gì đó rồi nghe điện thoại, nói nhỏ: “Ừ, cứ chờ… chưa tiện.”
Sang ngày thứ hai, Lan mệt rã rời, đau nhức, lại thiếu ngủ. Ông Tấn tỏ ra sốt sắng, liên tục hỏi bác sĩ giờ nào xuất viện, giấy khai sinh làm sao, có cần ký gì không. Lan đáp qua loa, trong lòng khó chịu mơ hồ.
Khoảng gần một giờ sáng đêm thứ hai, Lan thiếp đi vì thuốc giảm đau. Y tá Thảo đi kiểm tra phòng hậu sản, vừa qua hành lang đã thấy bóng người lấp ló ở cửa phòng Lan. Ông Tấn đội mũ, đeo khẩu trang, bế đứa bé quấn khăn kín, bước rất nhanh về phía cầu thang bộ – hướng ít người qua lại.
Thảo khựng lại: “Bác Tấn? Bác đưa bé đi đâu vậy ạ?”
Ông Tấn giật mình, quay phắt: “À… bé nóng, bác xuống dưới tìm nước ấm.”
Nhưng Thảo nhìn thấy trên tay ông không có bình sữa, cũng không có thẻ người nhà treo cổ như quy định. Quan trọng hơn, chiếc nôi trong phòng Lan trống trơn. Thảo bước tới, giọng cứng lại: “Bác đặt bé xuống cho cháu kiểm tra. Không được bế ra khỏi khu này ban đêm.”
Ông Tấn lùi một bước, mắt đảo nhanh, như đang tính đường. Ngay khoảnh khắc đó, Thảo nghe tiếng điện thoại rung trong túi áo ông, màn hình sáng lên với dòng tin nhắn: “Ra cửa sau, 5 phút nữa.”
Thảo lạnh sống lưng. Cô lập tức bấm chuông báo động nội bộ, đồng thời gọi bảo vệ. Chỉ chưa đầy hai phút, hành lang đã có người chạy tới. Ông Tấn ôm chặt đứa bé, quay người định xuống cầu thang.
Y tá Thảo không đuổi theo một mình. Cô rút điện thoại, gọi thẳng: “Alo, công an phường ạ? Bệnh viện… có dấu hiệu bế trẻ sơ sinh trái phép…”

Tôi thích phản hồi này hơn