Con dâu nghi;/ện mua sắm bỏ quên 2 đứa con sinh đôi ở trên phố, về nhà xách túi to túi bé tôi hỏi cháu đâu thì mới té ngửa đi tìm

Nhà tôi ở tổ 5, khu Phố Núi Lộc Thanh, ai cũng biết con dâu tôi – Thư – vốn nghiện mua sắm. Tháng nào cũng tay xách nách mang, mua cái váy giảm giá, đôi giày flash sale, hay thậm chí cả mớ đồ linh tinh chẳng ai dùng đến.

Hôm đó, Thư nói đưa hai đứa sinh đôi Tin – Tít, mới 4 tuổi, lên phố mua đồ siêu thị. Tôi đang rửa rau dưới bếp thì nghe tiếng chân lạch cạch cùng tiếng túi nilon sột soạt.

Thư bước vào với… bốn cái túi lớn, mắt sáng rỡ:

“Con mua được đồ đang sale mạnh lắm mẹ ơi!”

Tôi hỏi:

“Rồi hai đứa đâu?”

Thư đứng sững.
Cái nụ cười tắt hẳn.
Mặt nó chuyển sang trắng bệch như vừa bị rút sạch máu.

Nó lắp bắp:

“Con… con để tụi nhỏ đứng ngoài cửa hiệu giày… rồi… rồi con đi qua shop bên cạnh… Trời ơi!”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Tôi chụp lấy chìa khóa xe máy:

“Lên xe! Mau!”

Cả nhà chạy tán loạn.
Ông nội gọi điện liên tục cho bảo vệ chợ trung tâm.
Thư ngồi sau xe, khóc nấc thành tiếng:

“Mẹ ơi… con chỉ định vào xem tí thôi… con quên mất…”

Tôi quát lớn:

“Im đi mà nhớ xem tụi nhỏ đứng đâu!”

Tới phố chính, đúng là chỗ hiệu giày, chỉ còn mỗi đôi dép trẻ con bị đá lệch sang một bên. Không thấy bóng dáng Tin – Tít đâu.

Tôi như muốn quỵ xuống.
Thư ôm mặt gào lên:

“Con giết con rồi mẹ ơi!”

Khoảng 10 phút sau, khi cả nhà gần như ngã quỵ vì tuyệt vọng, thì thấy chị Ngân hàng xóm hớt hải chạy về, thở không ra hơi:

“Chị… chị… hai đứa… ở chỗ em… Em tưởng chị gửi nên em dẫn về!”

Mọi người như bị ai giật đứng dậy.

Chị Ngân kể trong trạng thái còn run bần bật:

“Em đang đi lấy đồ ngoài phố thì thấy hai đứa đứng sát mép đường, một thằng khóc, một thằng kêu ‘mẹ ơi’. Em tưởng mẹ nó vào mua đồ gần đó nên em dắt tụi nó về nhà trọ trước để không bị thất lạc. Em còn định chạy qua báo chị mà chưa kịp thì… trời đất ơi!”

Thư nghe xong quỵ hẳn xuống đất, ôm lấy hai con khóc nức nở:

“Ôi trời ơi… mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi hai đứa…”

Không có bắt cóc.
Không có kẻ xấu.
Chỉ là một phút lơ đễnh… và suýt nữa thành chuyện không thể cứu vãn.

Từ hôm đó, Thư bỏ hẳn thói quen đi mua sắm “quên thời gian”.
Đi đâu cũng nắm chặt tay hai con như sợ tuột mất.

Còn tôi, mỗi lần nhớ lại đôi dép nhỏ bị bỏ lại trước cửa hàng giày, tim vẫn thót lên một nhịp.

Có những thứ mua bao nhiêu cũng được – nhưng một phút lơ đãng với con cái có thể trả giá bằng cả cuộc đời.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *