Chăm ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ của vợ như ᴄᴏɴ ʀᴜộᴛ, đến ngày phát hiện cô ấy vẫn ɴɢủ ᴠớɪ ᴄʜồɴɢ ᴄũ vì hợp ᴄʜᴜʏệɴ ấʏ hơn… Có những lúc tôi tự hỏi, rốt cuộc trong cuộc ʜôɴ ɴʜâɴ này, tôi là chồng hay chỉ là một chiếc “phao cứu sinh” được chọn vì đúng thời điểm? Tôi và vợ đều là những người đã qua một lần đổ vỡ. Người ta hay gọi hoàn cảnh của chúng tôi là “rổ rá cạp lại”. Nghe thì ᴄʜᴜᴀ ᴄʜáᴛ nhưng lại rất đúng. Tôi có một cô ᴄᴏɴ ɢáɪ ʀɪêɴɢ, ᴄᴏɴ sốɴɢ với mẹ. Tôi vẫn chu cấp đầy đủ, vẫn đều đặn thăm nom, làm tròn trách nhiệm của một người cha. Vì con là ᴄᴏɴ ɢáɪ, ᴄòɴ ɴʜỏ nên ở với vợ cũ là hợp lý, chứ thực lòng nếu được, tôi cũng sẵn sàng nhận nuôi con. Còn người vợ thứ hai này của tôi có một ᴄậᴜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ʀɪêɴɢ. Khi đến với nhau, chúng tôi thống nhất rất rõ ràng: ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ʟà ɢáɴʜ ɴặɴɢ, càng không phải rào cản. Con của ai cũng là ᴍáᴜ ᴍủ, ʟà sɪɴʜ ᴍệɴʜ cần được yêu thương. ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ʀɪêɴɢ của vợ sống cùng vợ chồng tôi. Vì là con trai, tôi nghĩ mình càng phải để ý nhiều hơn. Tôi dạy con học, kèm con từng nét chữ, đưa đón đi học, dạy đá bóng, dạy cách cư xử với người lớn, với phụ nữ… Tôi chưa từng coi thằng bé là “ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ”. Trong đầu tôi lúc đó rất đơn giản: Mình đã ʟấʏ người này, thì mình có trách nhiệm làm chỗ dựa cho con của cô ấy. Chúng tôi chưa có con chung. Tôi cũng không vội. Tôi nghĩ, cứ sống tử tế với nhau, con cái rồi sẽ đến. Cuộc sống vợ chồng nhìn bề ngoài khá yên ổn. Không ǫᴜá ᴍặɴ ɴồɴɢ ɴʜưɴɢ ᴄũɴɢ ᴋʜôɴɢ đếɴ ᴍứᴄ ʟạɴʜ ɴʜạᴛ. Tôi vẫn tin mình đang có một gia đình đúng nghĩa. Cho đến một ngày, mọi thứ sụᴘ đổ theo cách mà tôi không bao giờ nghĩ tới. Hôm đó, tôi quên chìa khóa nhà, điện thoại gọi cho vợ thì hết pin. Theo lịch, hôm ấy vợ đưa con sang nhà ʙố ʀᴜộᴛ của thằng bé chơi. Nghĩ đơn giản, tôi đáɴʜ ʟɪềᴜ sᴀɴɢ đó đóɴ ᴠợ ᴄᴏɴ ᴠề, tiện thể chào hỏi một câu. Cánh cửa mở ra và thứ tôi nhìn thấy là cảnh mà đến giờ nghĩ lại, ᴛɪᴍ ᴠẫɴ đᴀᴜ ɴʜóɪ. Vợ tôi và ᴄʜồɴɢ ᴄũ ᴄủᴀ ᴄô ấʏ đang ở trong phòng không phải ᴛư ᴛʜế ᴄủᴀ ʜᴀɪ ɴɢườɪ ᴄʜỉ “đóɴ ᴄᴏɴ”, áᴏ ǫᴜầɴ ᴄòɴ ᴠươɴɢ ᴠãɪ ᴋʜắᴘ ᴄăɴ ɴʜà ɴʜỏ. Con trai của họ thì được gửi sang nhà ông bà nội chứ cũng chẳng có mặt ở đó. Mọi thứ quá rõ ràng. Không còn gì để biện minh. Tôi đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. ᴋʜôɴɢ ɢàᴏ ʟêɴ, ᴋʜôɴɢ đáɴʜ ɢʜᴇɴ, ᴄʜỉ ᴛʜấʏ ᴛᴏàɴ ᴛʜâɴ ʟạɴʜ ɴɢắᴛ. Có lẽ hai người họ cũng không bao giờ ngờ có ngày tôi lại xuất hiện ở đó như thế này. Về nhà, tôi yêu cầu nói chuyện thẳng thắn. Không vòng vo. Không né tránh. Vợ tôi ᴋʜôɴɢ ᴋʜóᴄ, ᴄũɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴄʜốɪ. Cô ấy chỉ nói một câu khiến tôi gần như sụᴘ đổ ʜᴏàɴ ᴛᴏàɴ: “Em với anh ấy… ʜợᴘ ᴄʜᴜʏệɴ đó ʜơɴ”…. không lẽ tôi lại đi ᴛʜᴀɴʜ ᴍɪɴʜ ʀằɴɢ ᴠợ ᴛôɪ ᴛʜíᴄʜ ɴɢủ ᴠớɪ ᴄʜồɴɢ ᴄũ ʜơɴ ɴêɴ ᴛôɪ lại ʟʏ ʜôɴ? Thật ɴʜụᴄ ɴʜã, ê ᴄʜề làm sao….tôi đành quyết định…. mời quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận 👇

Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu, tự hỏi rốt cuộc trong cuộc hôn nhân này, tôi là chồng… hay chỉ là một chiếc phao cứu sinh được chọn vì đúng thời điểm.

Tôi và vợ đều là những người đã từng đổ vỡ. Người ngoài hay nói cho gọn: “rổ rá cạp lại”. Nghe thì chua chát, nhưng đúng. Tôi có một cô con gái riêng, sống với mẹ. Tôi chu cấp đầy đủ, cuối tuần đón con đi chơi, chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm. Con bé còn nhỏ, lại là con gái, tôi nghĩ ở với mẹ sẽ tốt hơn. Nhưng trong lòng, tôi luôn sẵn sàng nhận nuôi con nếu hoàn cảnh cho phép.

Còn vợ tôi, cô ấy có một cậu con trai riêng. Khi đến với nhau, chúng tôi nói rất rõ ràng ngay từ đầu: con riêng không phải gánh nặng, càng không phải vật cản. Con của ai cũng là máu mủ, là sinh mệnh cần được yêu thương. Tôi tin vào điều đó. Tin một cách rất thật.

Con trai riêng của vợ sống cùng chúng tôi. Thằng bé gọi tôi là “ba” từ rất sớm. Lúc đầu còn ngượng, sau thì quen miệng. Tôi đưa đón con đi học, tối kèm con học bài, cuối tuần dạy đá bóng, dạy con cách cư xử với người lớn, với phụ nữ. Tôi chưa bao giờ phân biệt “con anh – con em”. Trong đầu tôi lúc ấy rất đơn giản: đã lấy người ta thì phải có trách nhiệm với cả cuộc đời đi kèm.

Chúng tôi chưa có con chung. Tôi không vội. Tôi nghĩ cứ sống tử tế với nhau, con cái rồi sẽ đến. Cuộc sống vợ chồng nhìn bề ngoài khá yên ổn. Không mặn nồng kiểu son trẻ, nhưng cũng không lạnh nhạt. Tôi tin mình đang có một gia đình đúng nghĩa.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Cho đến ngày mọi thứ sụp đổ theo cách mà tôi không bao giờ nghĩ tới.

Hôm đó tôi quên chìa khóa nhà, điện thoại lại hết pin. Theo lịch, vợ đưa con sang nhà bố ruột của thằng bé chơi. Nghĩ đơn giản, tôi đánh liều sang đó đón hai mẹ con về, tiện chào hỏi vài câu cho phải phép.

Cánh cửa mở ra.

Và có những hình ảnh, dù bạn không muốn nhớ, nó vẫn cứ ám vào đầu.

Vợ tôi và chồng cũ của cô ấy ở trong phòng. Không phải tư thế của hai người chỉ “đón con”. Áo quần vương vãi khắp căn nhà nhỏ. Con trai họ thì đã được gửi sang nhà ông bà nội từ lúc nào.

Mọi thứ quá rõ ràng. Rõ đến mức không còn chỗ cho sự tự lừa dối.

Tôi đứng chết lặng. Không gào lên. Không đánh ghen. Chỉ thấy toàn thân lạnh ngắt, như ai đó rút hết máu khỏi người. Có lẽ họ cũng không bao giờ ngờ có ngày tôi xuất hiện ở đó.

Về nhà, tôi yêu cầu nói chuyện thẳng thắn. Không vòng vo. Không né tránh.

Vợ tôi không khóc. Cũng không chối. Cô ấy chỉ nói một câu, nhẹ bẫng, nhưng đủ để nghiền nát mọi thứ tôi từng cố xây:

– “Em với anh ấy… hợp chuyện đó hơn.”

Chỉ một câu thôi. Không giải thích. Không xin lỗi.

Sau đó, tôi biết thêm nhiều điều. Chồng cũ của vợ chơi bời, cờ bạc, nợ nần chồng chất, dính tới xã hội đen. Cô ấy không chịu nổi cảnh bị đòi nợ, bị đe dọa nên ly hôn. Một phần để thoát thân, một phần để tìm cho con một cuộc sống ổn định hơn.

Và tôi – hóa ra – là lựa chọn an toàn.

Một người đàn ông lành tính, có công việc ổn định, không cờ bạc, không nợ nần, sẵn sàng chăm sóc cả con riêng của cô ấy. Một bến đỗ đủ yên ổn để cô ấy trú chân. Nhưng trái tim cô ấy thì chưa bao giờ rời khỏi người cũ.

Tôi không biết mình đau vì bị phản bội, hay đau vì nhận ra mình chỉ là phương án thay thế.

Tôi từng nghĩ, tình nghĩa vợ chồng, sự tử tế, trách nhiệm với con cái sẽ khiến người ta gắn bó. Nhưng hóa ra có những thứ như cảm xúc, bản năng, sự hấp dẫn… không thể cưỡng lại bằng đạo lý.

Những ngày sau đó, tôi vẫn đưa đón thằng bé đi học như bình thường. Nó vẫn ríu rít kể chuyện trường lớp, vô tư như chưa có chuyện gì xảy ra. Có hôm nó hỏi:

– Ba ơi, sao dạo này ba hay buồn vậy?

Tôi quay đi, giả vờ cười:

– Ba mệt chút thôi.

Tối đến, tôi và vợ gần như không nói chuyện. Cô ấy lạnh. Tôi cũng vậy. Không còn giận dữ, chỉ là trống rỗng.

Có lần tôi hỏi:

– Em có nghĩ đến thằng bé không?

Cô ấy đáp rất nhanh:

– Nó là con em. Em tự biết lo.

Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu ra một điều đau đớn: thứ tôi coi là gia đình, với cô ấy chỉ là phương tiện tạm thời.

Tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi sợ ly hôn. Tôi đã từng đổ vỡ một lần, không muốn thêm một lần gia đình tan nát, thêm một đứa trẻ tổn thương. Nhưng nếu tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà mình chỉ là cái phao, là người gánh vác trách nhiệm thay cho kẻ khác, thì có khác gì tự lừa dối bản thân?

Đêm đó, tôi nói chuyện với thằng bé.

– Nếu sau này ba không sống chung với mẹ con nữa… con có giận ba không?

Nó ngơ ngác, rồi lắc đầu:

– Con chỉ cần ba vẫn là ba của con.

Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.

Cuối cùng, tôi chọn buông tay.

Không phải vì tôi thua. Mà vì tôi không muốn tiếp tục sống trong vai người thay thế.

Tôi làm thủ tục ly hôn rất gọn. Không tranh chấp, không bêu xấu. Tôi chỉ giữ lại một điều duy nhất: quyền được gặp thằng bé.

Ngày dọn đồ đi, thằng bé ôm tôi rất chặt:

– Ba đừng bỏ con.

Tôi cúi xuống, ôm lại nó:

– Ba không bỏ con. Ba chỉ bỏ một cuộc hôn nhân không còn thật lòng.

Bây giờ, mỗi cuối tuần, tôi vẫn đón con đi đá bóng. Vợ cũ của tôi quay về với chồng cũ. Nghe đâu nợ nần vẫn chưa dứt. Tôi không hỏi thêm.

Còn tôi, lần đầu tiên sau rất lâu, cảm thấy mình không còn là kẻ thua cuộc trong chính cuộc đời mình.

Hóa ra, thua cuộc không phải là ly hôn.

Thua cuộc là khi biết mình chỉ là cái phao… mà vẫn cố bám lấy để tự an ủi rằng đó là gia đình.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *