B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi…

B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi…

Hương đứng bên li/nh c/ữu, gầy rộc đi, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều. Nhìn cô ấy trong bộ đồ ta/ng trắng toát, lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa mơ hồ. Ngày xưa, tôi đã từng yêu người phụ nữ này biết bao nhiêu. Chúng tôi đã từng mơ về ngôi nhà và những đ/ứa tr/ẻ. Nhưng cuộc đời không như mơ.

Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Hai năm sau ngày cưới, tin vui vẫn bặt vô âm tín. Áp lực từ bố mẹ tôi ngày càng lớn, những lời bóng gió xa xôi về việc “thay mái” để có người nối dõi khiến không khí gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn. Kết quả kh/ám cho thấy Hương khó ma/ng th/ai. Chúng tôi đã dốc cạn tiền bạc, bán cả những món đồ giá trị nhất để làm th/ụ ti/h nh/ân tạo. Một lần, hai lần, rồi ba lần… tất cả đều thất bại.

Sự tú/ng qu/ẫn về kinh tế cộng với nỗi tuyệt vọng vô hình đã đẩy tôi ra xa Hương. Tôi h/èn nh/át. Thay vì ôm lấy vợ để cùng vượt qua gi/ông bã/o, tôi lại tìm đến rư//ợu và rồi ng/ã vào vòng tay của một người đàn bà khác trong cơ/n s//ay chán chường. Tôi đã nghĩ đó là lối thoát, hoặc tệ hơn, tôi ích kỷ muốn thử xem liệu mình có thể có con với người khác hay không.

Hương biết chuyện. Cô ấy không đá/nh ghe/n, không ầm ĩ. Cô ấy chỉ lẳng lặng đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Lúc đó, thú thật, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi ký đơn, nghĩ rằng mình đã được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không lối thoát này. Thắp xong nén hương cho mẹ vợ cũ, tôi định quay ra về ngay vì không muốn đối diện lâu với ánh mắt của họ hàng bên vợ cũ. Vừa bước nhanh ra sân, tâm trí còn đang mải miết với những suy nghĩ hỗn độn thì…

“Ui da!”

Một cú va chạm mạnh khiến tôi loạng choạng. Một đứa b/é tr/ai chừng 3t, đang mải đuổi theo quả bóng nhựa, đã la/o sầm vào chân tôi rồi ng/ã ng/ửa ra đất. Theo phản xạ, tôi vội cúi xuống đỡ thằ/ng b/é dậy, miệng rối rít: “Chú xin lỗi, cháu có đa/u không?” Thằ/ng b/é ngước lên, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi. Và khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ…

gương mặt ấy.

Đôi mắt to, mí lót rất rõ. Sống mũi cao, chóp mũi hơi lệch về bên trái. Cái lúm đồng tiền bên má phải – thứ mà cả dòng họ nhà tôi ai cũng có, từ bố tôi cho tới thằng cháu gọi tôi bằng cậu.

Tim tôi đập thình thịch, tay run đến mức suýt đánh rơi đứa bé.

“Cháu… cháu tên gì?” – tôi hỏi, cổ họng khô rát.

Thằng bé chùi nước mắt, giọng non nớt:

“Cháu là Tí ạ.”

Một giọng phụ nữ quen thuộc vang lên phía sau:

“Tí! Con chạy đâu thế?”

Tôi chết đứng.

Hương.

Cô lao tới bế thằng bé lên, vừa dỗ dành vừa cúi đầu xin lỗi tôi theo thói quen cũ. Khi ánh mắt cô chạm phải ánh mắt tôi, cô khựng lại trong một tích tắc rất ngắn… rồi lập tức quay đi.

Nhưng tôi đã thấy.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn rõ sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt cô.

“Con… con của ai vậy?” – tôi hỏi, giọng lạc hẳn đi.

Hương ôm chặt thằng bé hơn, giọng bình tĩnh đến lạ:

“Con tôi.”

“Bố nó là ai?”

Cô im lặng.

Sự im lặng ấy đâm thẳng vào tim tôi.

Họ hàng xung quanh bắt đầu xì xào. Tôi nghe loáng thoáng vài câu thì thầm:

“Nó giống thằng Thành hồi nhỏ y chang…”
“Từ đôi mắt đến cái miệng, không sai được đâu…”

Tôi như bị dồn đến chân tường.

“Hương… em nói thật đi. Có phải… có phải con là của anh không?”

Hương không nhìn tôi, chỉ nói một câu rất khẽ, nhưng đủ để tôi sụp đổ:

“Ngày anh bỏ đi… em đã mang thai được hơn một tháng.”

Tai tôi ù đi.

“Không thể nào… lúc đó bác sĩ bảo…”

Cô cười nhạt:

“Bác sĩ nói khó, chứ không phải không thể.”
“Chỉ là anh không đủ kiên nhẫn để chờ.”

Chân tôi mềm nhũn, phải vịn vào cột nhà mới đứng vững.

“Sao… sao em không nói?”

Hương cúi đầu, giọng trầm xuống:

“Anh đã chọn người khác. Em không có quyền níu.”
“Hơn nữa… em không muốn con mình lớn lên với một người cha từng quay lưng khi khó khăn nhất.”

Thằng bé trong tay cô ngước lên nhìn tôi, tò mò hỏi:

“Mẹ ơi, chú này sao giống con vậy?”

Câu nói ngây thơ ấy như một nhát dao.

Tôi bật khóc, giữa sân nhà đám tang, không còn sĩ diện, không còn tự trọng.

“Cho anh… cho anh làm cha của con được không?”

Hương lắc đầu.

“Anh đến trễ rồi.”

Cô quay người bước vào trong nhà, để lại tôi đứng đó, ôm một sự thật động trời:

👉 Tôi không vô sinh.
👉 Tôi chỉ vô trách nhiệm.

cái giá của việc bỏ rơi một người phụ nữ khi họ yếu đuối nhất…
là mất đi cả một đời làm cha.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *