B:ố th:í 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ…

B:ố th:í 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ…

Chiếc xe Mazda 3 bóng lộn rẽ vào con đường đất đỏ bụi mù, xóc nảy tưng bưng khiến Hùng nhăn mặt, đ/ập tay vô lăng ch//ửi thề: “Biết thế này có ch//ết tôi cũng không về. Đường với sá, đi thế này thì n/át h/ết cả gầm xe. Đã bảo ở lại thành phố ăn Tết cho sướng, cô cứ nằng nặc đòi về cái chốn kh/ỉ h/o c/ò g/áy này làm gì không biết!”

Ngồi ở ghế phụ, Lan chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay ôm chặt đứa con nh/ỏ đang ngủ gật. 8 năm. Đã 8 năm kể từ ngày cưới, đây là lần đầu tiên Hùng chịu cho mẹ con cô về quê ngoại ăn Tết.
Hùng là trai phố, lấy Lan – một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Ngay từ ngày yêu nhau, Hùng đã luôn tự cho mình cái quyền “bề trên”. Anh ta coi việc lấy Lan là một sự ban ơn, là “vớt” cô ra khỏi cái ngh/èo. Suốt 8 năm làm dâu, Lan sống như cái bóng trong nhà chồng. Tết năm nào cũng vậy dù Tết âm hay Tết dương Hùng cũng lấy cớ: “Con còn nhỏ”, “Đi lại vất vả”, “Nội đông khách cần người lo cỗ bàn” để cấ/m tiệt đường về ngoại của vợ. Năm nay, bố Lan gọi điện báo ố/m, mẹ kh/óc hết nước mắt, Lan mới liều mình làm căng một trận. Hùng miễn cưỡng đồng ý nhưng suốt dọc đường đi, anh ta không ngừng ch/ì chi/ết, đ/ay ngh/iến.

“Đến chưa? Còn bao xa nữa? Mùi ph//ân tr//âu nồng nặc thế này mà cô cũng hít được à?” Hùng /b/ịt m/ũi, vẻ mặt gh/ê tở/m. “Sắp đến rồi, anh rẽ trái đoạn cây đa đằng kia là tới nhà cũ của bố mẹ,” Lan đáp, giọng bình thản lạ thường. Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng gỗ mối mọt, xiêu vẹo. Bên trong là nếp nhà ngói 3 gian cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ cả gạch đỏ. Sân gạch vỡ nham nhở, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Cảnh tượng hoa/ng tà/n khiến ai nhìn vào cũng thấy ái ngại.

Hùng bước xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi bỗng nhiên… qu/át ầ/m lên, tiếng quát vang vọng cả xóm vắng: “Trời đất ơi! Cô nhìn xem! Đây mà là chỗ cho người ở à? Cái ổ ch//uột thế này mà ngày nào cô cũng kh/óc ló/c đòi về là sao? Cô định để tôi và con ch/ui rú/c vào cái chỗ ẩm thấp, h/ôi há/m này mấy ngày Tết ư? Cô muốn làm nhục mặt thằng Hùng này à”? Lan vừa bế con xuống xe, chưa kịp nói gì thì Hùng đã rút ví. Anh ta rút ra một tờ 500 ngàn màu xanh, vẫy vẫy trước mặt vợ với thái độ khi//nh khỉ/nh tột độ: “Đây! Cầm lấy đưa ông bà ngoại. Ở quê chắc cả năm mới nhìn thấy đồng tiền to thế này. Cầm lấy mà mua thịt thà gì ăn cho đỡ kh/ổ. Chứ nhìn cái nhà này tôi biết thừa ông bà túng thiếu thế nào rồi. Đừng có mơ tôi ng/ủ lại đây nhé. Thắp hương xong bố con tôi ra khách sạn huyện ngủ, cô muốn ở thì tự đi mà ở. Sáng mai lên xe về hết”..

…Lan đứng sững, bàn tay ôm con khẽ siết lại.
Cô không khóc. Không cãi. Chỉ lặng lẽ nhìn tờ 500 nghìn xanh lét trong tay chồng, rồi ngước mắt nhìn căn nhà cũ kỹ trước mặt – nơi đã nuôi cô khôn lớn.

Đúng lúc ấy, từ trong nhà vang lên tiếng gậy gõ xuống nền gạch.

“Lan về rồi à con?”

Một giọng đàn ông già nua nhưng trầm ấm cất lên.

Hùng quay phắt lại.
Từ trong gian nhà tối, bố vợ anh bước ra.

Ông mặc áo nâu sồng, chân đi dép cao su đã mòn gót. Mái tóc bạc trắng, lưng hơi còng. Nhìn qua đúng là hình ảnh một ông lão quê nghèo đến đáng thương.

Hùng hất hàm, chìa tờ tiền:

“Dạ… con biếu bố ít tiền tiêu Tết.”

Ông bố vợ nhìn tờ tiền, không cầm lấy ngay. Ông nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh nhìn bình thản đến lạ.

“500 nghìn à?”

Hùng gật đầu, giọng kẻ cả:

“Dạ. Ở quê thế là to lắm rồi.”

Ông lão khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ… nhưng khiến Hùng tự dưng thấy lạnh sống lưng.

“Ừ… thế là nhiều lắm,” ông nói chậm rãi, rồi quay sang Lan, “Con vào nhà thay áo cho cháu đi, lát nữa còn ra đình làng.”

“Ra đình làm gì hả bố?” Lan hỏi nhỏ.

Ông đáp gọn:

Khao làng.

Hùng bật cười khinh khỉnh:

“Khao làng? Bố đùa à? Nhà mình còn chẳng ra gì, khao bằng gì?”

Ông bố vợ không đáp.
Chỉ quay người bước vào trong.


30 PHÚT SAU – HÙNG TÍM MẶT

Tiếng trống, tiếng loa vang ầm ầm khắp xóm.

Hùng đang ngồi trong xe bấm điện thoại thì thấy từng đoàn người kéo về. Người mặc vest, người mặc áo dài, trẻ con chạy nô đùa, xe hơi đỗ kín cả con đường đất.

Anh ta mở cửa xe, ngơ ngác.

Giữa sân đình làng, 100 mâm cỗ lớn đã bày kín: gà luộc, giò chả, nem công chả phượng, bánh chưng xanh mướt xếp chồng cao như núi.

Một ông trung niên bắt tay bố vợ Hùng, cười sang sảng:

“Nhờ phúc nhà bác mà làng năm nay có cái Tết to!”

Một người khác nói vọng:

“Không có bác thì lấy đâu ra tiền làm con đường bê tông với cái trường mầm non mới xây!”

Hùng đứng chết trân.

“Tiền… tiền gì cơ?” – anh lắp bắp hỏi một bà đứng gần đó.

Bà ấy liếc anh từ đầu đến chân, cười nhạt:

“Cậu là rể mà không biết à?
Bố vợ cậu là chủ cơ sở gỗ lớn nhất huyện, mấy khu đất quanh đây đều đứng tên ông cả đấy.”

Hùng choáng váng.

Anh quay lại nhìn căn nhà ngói cũ kỹ phía sau.

Đúng lúc ấy, một đoàn xe tải lớn chạy tới, dừng ngay cổng. Người ta bắt đầu dỡ đồ nội thất gỗ lim, gỗ hương, bàn ghế chạm trổ tinh xảo.

Lan bế con đứng cạnh bố, giọng bình tĩnh:

“Bố bảo Tết này làng đông khách, nên tạm ở nhà cũ cho tiện hương khói tổ tiên.”

Hùng nuốt khan.


CÚ ĐÁNH CUỐI CÙNG

Bố vợ Hùng bước đến trước mặt anh, vẫn dáng vẻ hiền lành, chậm rãi nói:

“500 nghìn… bác nhận.
Coi như tiền mừng tuổi cháu ngoại.”

Rồi ông nhìn thẳng vào mắt Hùng, từng chữ rõ ràng:

“Nhưng bác nói cho cậu biết một điều.
Nhà bác nghèo hay giàu không quan trọng.
Quan trọng là con gái bác không phải là thứ để cậu ban ơn hay làm nhục.”

Hùng đứng không vững.

Xung quanh, hàng trăm con mắt đổ dồn vào anh.

Lan nhìn chồng, lần đầu tiên sau 8 năm, ánh mắt cô không còn sợ hãi.

“Anh Hùng,” cô nói khẽ, “Tết này… anh muốn ở khách sạn hay về thành phố cũng được.
Còn em và con…
ở lại đây.

Gió chiều thổi qua sân đình.
Tờ 500 nghìn trong tay Hùng nhăn nhúm như chính lòng tự tôn méo mó của anh ta.

Và lần đầu tiên trong đời,
chàng rể “phố” hiểu ra một sự thật cay đắng:

Có những gia đình không khoe giàu,
nhưng đủ giàu để dạy người khác cách làm người.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *