Bố nuôi banmau lấy tiền nuôi tôi ăn học suốt 25 năm. Giờ lương 100 triệu/tháng nhưng tôi thẳng thừng đu//ổ::i ông ra khỏi nhà khi ông hỏi vay 60 triệu chữa b//ệnh. Để rồi đêm đó…
Căn biệt thự ở khu đô thị hạng sang tĩnh mịch đến đáng s/ợ. Tôi ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng hắt xuống bản báo cáo tài chính cuối quý. Mức lương 100 triệu mỗi tháng cùng vị trí giám đốc điều hành ở tuổi 32 là cái đích mà hàng triệu người mơ ước. Nhưng ít ai biết rằng, cái nền móng cho sự nghiệp lẫy lừng này lại được xây bằng những giotmaudo tươi của một người đàn ông xa lạ.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Qua cam/era a/n ni/nh, tôi thấy một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo khoác bạc màu, đứng run rẩy giữa cái lạnh của những ngày cuối năm. Đó là bố nuôi tôi – ông Ba “ba gác”.
Ông Ba không phải người thân của tôi. Ông là bạn thân của mẹ tôi từ thời dưới quê. Khi mẹ qu/a đời trong một TNGT, người thân họ hàng đều quay lưng vì sợ gánh nặng, duy chỉ có người đàn ông ngh/èo kh/ổ ấy lặng lẽ dắt tay tôi về căn phòng trọ chưa đầy 10 mét vuông ven sông.
Tôi nhớ như in những ngày tháng đó. Ông chạy xe ba gác, mồ hôi nhễ nhại lăn trên những thớ thịt săn chắc nhưng khắc khổ. Có những đêm, ông đi về với cánh tay dán băng dính trắng. Tôi hỏi, ông chỉ cười hiền: “Bố mới đi hienmau, người ta bồi dưỡng được mấy trăm, con cầm lấy mà mua sách vở. Đừng để thua kém bạn bè.”
Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu rằng “hienmau” của ông thực chất là bán đi nhựa sống của mình để đổi lấy từng con chữ cho tôi. Cứ thế, những xấp tiền lẻ dính mùi thuocsattrung và mồ hôi đã đưa tôi qua hết đại học, rồi du học, rồi lên đỉnh cao sự nghiệp.
Ông Ba bước vào nhà tôi, sự rụt rè hiện rõ trong từng bước chân. Ông không dám ngồi hẳn lên chiếc ghế sofa da đắt tiền mà chỉ nhón chân ngồi ở mép ghế. Đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi đan chặt vào nhau.
– “Con à… bố biết con bận, nhưng bố… bố thực sự hết cách rồi.” – Giọng ông run run.
Tôi lạnh lùng nhấp một ngụm trà: – “Bố nói đi, có chuyện gì mà ông phải lặn lội lên tận đây?”
– “Bác sĩ bảo bố bị uxo, cần m///ổ gấp. Chi phí hết khoảng 60 triệu. Bố dành dụm được một ít nhưng không đủ. Con… cho bố vay, sau này bố khỏe, bố chạy xe trả dần cho con.”Tôi lặng người. 60 triệu – nó chưa bằng một nửa tháng lương của tôi, chưa bằng một chiếc đồng hồ tôi đang đeo trên tay. Nhưng trong đầu tôi lúc đó lại trỗi dậy một sự ích kỷ đến quái đản. Tôi muốn “thử” lòng ông, hay đúng hơn, sự thành công đã khiến tôi trở nên kiêu ngạo và mất đi nh//ân tính. Tôi muốn chứng minh rằng mình không còn là đứa trẻ cần sự ban ơn nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng đanh lại: – “Không được. Một đồng con cũng không đưa.”….
