Anh trai tôi rất tiết kiệm, lương 30 triệu mà tháng nào cũng gửi về cho mẹ ít nhất 25 triệu. Từ khi ra trường đi làm kiếm được tiền, tháng nào anh trai cũng vậy cho đến lúc lấy vợ anh giảm xuống chỉ còn 20, mẹ tôi đùng đùng đòi lên thành phố làm cho ra ngô ra khoai, không ngờ thấy đến nơi thấy anh chỉ còn nằm 1 chỗ yếu ớt nói sự thật…
Nhà tôi có hai anh em.
Anh trai tôi – Anh Hưng – từ nhỏ đã là niềm tự hào của cả dòng họ: học giỏi, ngoan ngoãn, đỗ đại học danh tiếng rồi ra trường đi làm lương 30 triệu/tháng.
Từ ngày đi làm, anh chưa bao giờ để mẹ phải thiếu thốn.
Tháng nào cũng gửi về 25 triệu, giữ lại đúng 5 triệu để ăn uống, thuê nhà, chi tiêu.
Mẹ tôi lúc nào cũng kể khắp xóm:
“Con trai tôi hiếu thảo lắm! Cả tháng chỉ tiêu 5 triệu thôi, còn lại gửi hết cho mẹ!”
Cứ thế suốt 5 năm trời, anh chẳng kêu ca, chẳng than vãn.
Nhưng từ khi lấy vợ, mọi thứ đổi khác.
Tiền gửi về chỉ còn 20 triệu/tháng.
Nghe đâu chị dâu nghỉ việc, ở nhà nội trợ.
Mẹ tôi tức lắm, gọi điện trách:
“Giờ có vợ rồi quên mẹ à? Vợ mày bảo mày giữ tiền hả? Đàn ông mà để vợ nắm ví là hỏng rồi con ạ!”
Anh chỉ khẽ nói:
“Mẹ ơi, con vẫn gửi đều mà. Con bận lắm, mẹ đừng suy nghĩ.”
Nhưng mẹ tôi vốn nóng tính, càng nghĩ càng bực.
Bà bảo tôi:
“Mày xem đấy, nó sợ vợ, chắc vợ nó xúi bớt tiền gửi về cho mẹ. Để mai tao lên tận nơi xem con dâu bà làm gì mà tiêu của nó nhiều thế!”
Và rồi, một buổi sáng, mẹ bắt xe lên Hà Nội — nơi anh chị thuê trọ sống.
Tôi can ngăn mãi không được, bà bảo:
“Tao chỉ muốn nhìn tận mắt, xem cái nhà nó sống kiểu gì mà tháng nào cũng kêu hết tiền.”
Đến nơi, bà gọi điện cho anh mà không ai nghe máy.
Bà đứng ngoài cửa phòng trọ hơn nửa tiếng, sau đó định quay về thì nghe thấy tiếng ho khan rất khẽ bên trong.
Bà đẩy cửa — cửa không khóa.
Và rồi… bà ch-ết sững.
Phòng trọ nhỏ, tối, chật chội.
Trên chiếc giường xếp, anh tôi nằm đó — xanh xao, gầy rộc, mắt trũng sâu, tóc rụng gần hết.
Bên cạnh là mấy lọ thuốc, ống truyền dịch cắm dở, một cuốn sổ nhỏ để ở đầu giường.
Anh mở mắt, thấy mẹ, khẽ cười yếu ớt:
“Mẹ lên rồi à…”
Mẹ tôi sững sờ, nước mắt trào ra:
“Con làm sao thế này? Sao không nói với mẹ? Sao phòng lại như thế này?”
Anh nắm tay mẹ, giọng run run. Con, con bị…

…anh nắm chặt tay mẹ, giọng run rẩy, từng chữ như phải gom hết sức lực mới thốt ra được:
“Con… con bị ung thư máu rồi mẹ ạ.”
Mẹ tôi chết lặng.
Bàn tay bà run lên, tuột khỏi tay anh. Bà lùi lại một bước, như không tin nổi điều mình vừa nghe.
“Con… nói cái gì cơ?” – giọng mẹ khàn đặc.
Anh khẽ cười, nụ cười nhợt nhạt quen thuộc:
“Bác sĩ phát hiện cách đây hơn một năm rồi.
Con điều trị hóa chất… mỗi tháng tốn gần 40 triệu.”
Mẹ tôi òa khóc.
Bà nhìn quanh căn phòng trọ:
– Chiếc quạt cũ kêu cạch cạch
– Bếp gas mini rỉ sét
– Gạo đựng trong túi nilon
– Và vợ anh – chị dâu tôi – đang ngủ gục trên chiếc ghế nhựa, tay vẫn nắm chặt sổ viện phí
Mẹ tôi gào lên trong tuyệt vọng:
“Thế tiền đâu ra mà chữa? Sao con không nói với mẹ? Tiền con gửi về… là…”
Anh khẽ gật đầu.
“Là tiền con vay thêm.
Là tiền chị ấy đi rửa bát, dọn nhà thuê ban đêm.
Là tiền con bán dần đồ đạc…
Còn 20 triệu gửi về cho mẹ… là con giữ lại phần mẹ cần.
Con sợ mẹ lo.
Con sợ mẹ buồn.
Con sợ… mẹ nghĩ con vô dụng.”
Mẹ tôi ngã quỵ xuống nền nhà trọ.
Bà ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc của một người mẹ lần đầu tiên nhận ra:
hóa ra sự “hiếu thảo” mà bà vẫn tự hào… lại được xây bằng máu, nước mắt và cả mạng sống của con trai mình.
CUỐN SỔ NHỎ TRÊN ĐẦU GIƯỜNG
Mẹ run run cầm cuốn sổ.
Trang đầu tiên ghi nắn nót:
“Tiền gửi mẹ – ưu tiên số 1.”
Trang tiếp theo:
-
Tiền thuốc tháng 3: 18.500.000
-
Tiền viện phí: 12.000.000
-
Tiền trọ: 3.000.000
-
Còn lại: 1.200.000
Cuối cuốn sổ, là dòng chữ nguệch ngoạc:
“Nếu tháng này không đủ tiền gửi mẹ, chắc mẹ buồn lắm…”
Mẹ tôi khóc đến ngất lịm.
SỰ THẬT SAU 5 NĂM “HIẾU THẢO”
Hóa ra suốt 5 năm qua:
-
Anh không mua quần áo mới
-
Không dám ăn ngoài
-
Ốm cũng tự uống thuốc
-
Tăng ca liên tục dù cơ thể suy kiệt
Chỉ để giữ đúng một điều:
“Mỗi tháng phải gửi tiền cho mẹ, để mẹ nở mày nở mặt với xóm làng.”
Còn chị dâu tôi…
Người mà mẹ luôn mắng là “ăn bám, xúi chồng”…
Chị quỳ xuống trước mẹ, giọng nghẹn ngào:
“Con xin lỗi mẹ…
Con nhiều lần bảo anh ấy giảm tiền gửi về…
Nhưng anh bảo:
‘Mẹ anh cả đời vất vả, không thể để mẹ thiếu.’”
CÂU NÓI KHIẾN MẸ TÔI ÂN HẬN CẢ ĐỜI
Tối hôm đó, anh sốt cao.
Mẹ ngồi bên giường, nắm tay anh không rời.
Anh mở mắt, thều thào:
“Mẹ ơi…
Nếu con không qua khỏi…
Mẹ đừng trách vợ con…
Cũng đừng khoe con hiếu thảo nữa…
Con mệt rồi…”
Câu nói ấy như một nhát dao cắt nát tim mẹ tôi.
SAU NÀY…
Mẹ tôi bán mảnh đất duy nhất ở quê để chữa bệnh cho anh.
Bà không còn khoe tiền con gửi nữa.
Mỗi lần thấy ai đó khoe con hiếu thảo, bà chỉ lặng im, rồi nói rất khẽ:
“Đừng lấy sự hy sinh của con làm niềm tự hào…
vì có khi…
nó đang âm thầm trả giá bằng cả mạng sống.”
Và đến tận bây giờ,
mỗi tháng nhìn hóa đơn viện phí,
mẹ tôi vẫn lẩm bẩm trong nước mắt:
“Giá như ngày đó… mẹ đừng đòi tiền nhiều đến thế…”