33 t, lương 70 triệu nhưng vẫn ê vợ. Tết đến bố lại ố::m nặng sợ không qua khỏi, bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô e:m ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt trong 10 ngày Tết. Ai ng/ờ được 5 hôm thì cả nhà tôi haihung khi biết…
33 tuổi, Trưởng phòng Marketing một công ty công nghệ, thu nhập ngót nghét 70 triệu một tháng, có ô tô riêng. Hồ sơ của Tùng nghe qua thì đúng chuẩn ước mơ của bao cô gái. Nhưng khổ nỗi, ông trời không cho ai tất cả. Tùng chỉ cao vỏn vẹn… 1m52. Cái chiều cao khiêm tốn ấy gây khó khăn rất nhiều cho anh trong việc tìm kiếm 1 người bạn đời. Mấy mối tình vắt vai đều tan tành mây khói. Cô thì ch/ê anh l/ù/n, cô thì ngại đi cạnh anh như chị em, cô thì bố mẹ c/ấm cản sợ “hỏng n/òi gi/ống”. Tùng chán nản, định bụng ở vậy nuôi thân b/é/o mầm.
Nhưng Tết năm nay là một cơn á/c m/ộng thực sự. Bố Tùng ở quê b/ệ/nh nặng, nằm li/ệ//t giư/ờ/ng mấy tháng nay. Nguyện vọng duy nhất của ông cụ trước khi nhắm mắt xuôi tay là thấy thằng con trai đích tôn yên bề gia thất, có người nối dõi. Mẹ gọi điện lên kh/óc ló/c ỉ ôi: “Mày không mang vợ về thì đừng về nữa, để bố mày đi mà không nhắm được mắt.”
Bí quá hóa liều. Chiều 29 Tết, Tùng lang thang ngoài đường Hà Nội vắng vẻ, đầu muốn n//ổ tung. Bỗng nhiên, anh khựng lại trước một bóng người cao lênh khênh đang hì hục đẩy chiếc xe ba gác chở đầy bìa các tông và sắt vụn ở ngõ vắng. Cô g/ái đeo khẩu trang kín mít, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem, nhưng đôi châ/n d/ài miên man kia thì không lẫn đi đâu được.
“Cao thế này chắc phải mét bảy!” – Tùng lẩm bẩm, một ý nghĩ đ/iên r/ồ lóe lên. Anh tấp xe vào lề, hắng giọng gọi: “Em ơi, dừng lại anh bảo!”. Cô gái quay lại, đôi mắt to tròn lộ ra sau lớp khẩu trang nhìn anh đầy cảnh giác. Tùng vào thẳng vấn đề, chìa ra xấp tiền 500 nghìn làm tin: “Anh không phải người x/ấ/u. Anh muốn th/uê em… đó/ng gi/ả người yêu anh về quê ăn Tết. 10 triệu cho 10 ngày. Bao ăn ở. Chỉ cần em diễn cho tròn vai con dâu hiếu thảo là được. Bố anh ố/m n/ặng, anh cần người làm ông vui.” Tiền công thế này cao gấp nhiều lần em đi thu mua đồng nát mà lại không vất vả. Làm tốt anh thưởng thêm.
Cô gái tên Mai, 23t nhìn Tùng từ đầu đến chân, rồi nhìn xấp tiền. Cô ngập ngừng một lát rồi gật đầu: “Được, nhưng anh phải trả trước 50%.”…

…Mai nhận trước 5 triệu, leo lên xe Tùng, hai người thống nhất rõ ràng từng “điều khoản”:
– Chỉ đóng vai người yêu, tuyệt đối không đụng chạm.
– Về quê phải lễ phép, hiếu thảo, gọi bố mẹ là bố mẹ.
– Hết mùng 6 Tết là đường ai nấy đi.
Tùng thở phào. Anh chỉ cần 10 ngày bình yên để bố ra đi thanh thản, thế là đủ.
1. Ngày đầu về quê – cú sốc nhẹ
Vừa bước xuống xe trước cổng nhà, cả xóm im phăng phắc.
Mai cao 1m70, dáng thẳng, vai rộng, đứng cạnh Tùng trông… như chị dẫn em. Mấy bà hàng xóm đưa mắt liếc nhau, thì thào:
– “Ủa… con dâu hả?”
– “Sao cao dữ vậy trời?”
Tùng toát mồ hôi, còn Mai thì bình thản cúi đầu:
– “Cháu chào bác ạ.”
Không ai ngờ, chính câu chào đó lại ghi điểm tuyệt đối.
Mai nói năng lễ phép, giọng trầm nhưng ấm, ánh mắt không láo liên. Mẹ Tùng nhìn cô từ đầu đến chân, rồi lặng lẽ gật đầu.
Trong phòng, khi Mai đỡ bố Tùng ngồi dậy, ông cụ khóc:
– “Con… con dâu hả?”
Mai không né tránh:
– “Vâng, con là Mai.”
Bàn tay gầy guộc của ông cụ run run nắm lấy tay cô.
Tùng quay đi lau nước mắt. Anh nghĩ: “Thế là ổn rồi.”
2. Những ngày sau – diễn mà như thật
Mai diễn quá tròn vai.
– Dậy từ 5h nấu cháo cho bố.
– Biết xoa bóp chân tay, lau người đúng cách.
– Đi chợ biết trả giá, biết chọn cá tươi, rau non.
– Tối đến còn ngồi quạt cho ông cụ ngủ.
Bà con trong làng đổi giọng hẳn:
– “Con dâu thằng Tùng cao thế mà đảm đang ghê.”
– “Nhìn nó chăm ông cụ mà thương.”
Mẹ Tùng bắt đầu nắm tay Mai, dẫn đi khoe khắp xóm:
– “Con dâu tôi đấy.”
Tùng bắt đầu thấy sai sai.
Không phải vì Mai diễn lố.
Mà vì… không giống diễn chút nào.
3. Ngày thứ 5 – cú “hai hung” thật sự
Chiều mùng 3 Tết, mẹ Tùng dọn lại cái tủ gỗ cũ trong buồng bố để tìm giấy tờ bệnh án. Bà kéo ngăn dưới cùng ra thì một phong bì rơi xuống.
Bên trong là:
– CMND cũ của Mai
– Giấy khai sinh bản sao
Mẹ Tùng cầm lên, đọc rồi tái mặt.
Mai – sinh năm 2000
Nơi sinh: Huyện X…
Nghề nghiệp: Lao động tự do
Trình độ học vấn: Cao đẳng điều dưỡng (đã tốt nghiệp)
Chưa kịp hiểu gì, mẹ Tùng đã nghe tiếng y tá xã gọi ngoài sân:
– “Ơ kìa, Mai phải không? Lâu lắm mới thấy cháu về quê người yêu ăn Tết à?”
Cả nhà chết sững.
Mẹ Tùng run giọng:
– “Cô… cô quen con dâu tôi à?”
Y tá xã đáp tỉnh bơ:
– “Quen chứ bác. Mai từng thực tập ở trạm y tế xã mình hai năm trước mà. Hồi đó chăm ông nhà bác một thời gian dài đấy, lúc ông bị tai biến lần đầu.”
Không khí đông cứng.
Mẹ Tùng quay phắt vào nhà, giọng lạc hẳn:
– “Tùng… mày ra đây ngay.”
4. Sự thật bung ra
Khi bị dồn đến cùng, Mai cúi đầu:
– “Cháu xin lỗi. Cháu không phải người yêu anh Tùng.”
Tùng tái mặt.
Mai nói tiếp, giọng bình thản:
– “Nhưng cháu không phải gái đồng nát.”
Cô kể:
Ba mất sớm, mẹ bệnh nặng. Mai học điều dưỡng bằng tiền đi nhặt phế liệu ban ngày, tối học. Ra trường chưa xin được việc ổn định thì mẹ mất, nợ nần chồng chất, cô phải về Hà Nội mưu sinh.
Ngày gặp Tùng… cô đang bị đuổi khỏi phòng trọ.
– “10 triệu với anh là ít. Nhưng với cháu là… một cái Tết tử tế.”
Cả nhà lặng người.
Bố Tùng – người tưởng như không còn sức – bỗng lên tiếng, giọng yếu nhưng rõ:
– “Con bé này… không diễn.”
Ông nắm tay Mai:
– “Nếu không có nó… bố không sống được đến hôm nay.”
Mẹ Tùng bật khóc.
Tùng đứng chết trân. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình nhỏ bé thật sự – không phải vì chiều cao.