Bố nuôi banmau lấy tiền nuôi tôi ăn học suốt 25 năm. Giờ lương 100 triệu/tháng nhưng tôi thẳng thừng đu//ổ::i ông ra khỏi nhà khi ông hỏi vay 60 triệu chữa b//ệnh. Để rồi đêm đó…

Bố nuôi banmau lấy tiền nuôi tôi ăn học suốt 25 năm. Giờ lương 100 triệu/tháng nhưng tôi thẳng thừng đu//ổ::i ông ra khỏi nhà khi ông hỏi vay 60 triệu chữa b//ệnh. Để rồi đêm đó…

Căn biệt thự ở khu đô thị hạng sang tĩnh mịch đến đáng s/ợ. Tôi ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng hắt xuống bản báo cáo tài chính cuối quý. Mức lương 100 triệu mỗi tháng cùng vị trí giám đốc điều hành ở tuổi 32 là cái đích mà hàng triệu người mơ ước. Nhưng ít ai biết rằng, cái nền móng cho sự nghiệp lẫy lừng này lại được xây bằng những giotmaudo tươi của một người đàn ông xa lạ.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Qua cam/era a/n ni/nh, tôi thấy một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo khoác bạc màu, đứng run rẩy giữa cái lạnh của những ngày cuối năm. Đó là bố nuôi tôi – ông Ba “ba gác”.

Ông Ba không phải người thân của tôi. Ông là bạn thân của mẹ tôi từ thời dưới quê. Khi mẹ qu/a đời trong một TNGT, người thân họ hàng đều quay lưng vì sợ gánh nặng, duy chỉ có người đàn ông ngh/èo kh/ổ ấy lặng lẽ dắt tay tôi về căn phòng trọ chưa đầy 10 mét vuông ven sông.

Tôi nhớ như in những ngày tháng đó. Ông chạy xe ba gác, mồ hôi nhễ nhại lăn trên những thớ thịt săn chắc nhưng khắc khổ. Có những đêm, ông đi về với cánh tay dán băng dính trắng. Tôi hỏi, ông chỉ cười hiền: “Bố mới đi hienmau, người ta bồi dưỡng được mấy trăm, con cầm lấy mà mua sách vở. Đừng để thua kém bạn bè.”

Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu rằng “hienmau” của ông thực chất là bán đi nhựa sống của mình để đổi lấy từng con chữ cho tôi. Cứ thế, những xấp tiền lẻ dính mùi thuocsattrung và mồ hôi đã đưa tôi qua hết đại học, rồi du học, rồi lên đỉnh cao sự nghiệp.

Ông Ba bước vào nhà tôi, sự rụt rè hiện rõ trong từng bước chân. Ông không dám ngồi hẳn lên chiếc ghế sofa da đắt tiền mà chỉ nhón chân ngồi ở mép ghế. Đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi đan chặt vào nhau.
– “Con à… bố biết con bận, nhưng bố… bố thực sự hết cách rồi.” – Giọng ông run run.

Tôi lạnh lùng nhấp một ngụm trà: – “Bố nói đi, có chuyện gì mà ông phải lặn lội lên tận đây?”

– “Bác sĩ bảo bố bị uxo, cần m///ổ gấp. Chi phí hết khoảng 60 triệu. Bố dành dụm được một ít nhưng không đủ. Con… cho bố vay, sau này bố khỏe, bố chạy xe trả dần cho con.”Tôi lặng người. 60 triệu – nó chưa bằng một nửa tháng lương của tôi, chưa bằng một chiếc đồng hồ tôi đang đeo trên tay. Nhưng trong đầu tôi lúc đó lại trỗi dậy một sự ích kỷ đến quái đản. Tôi muốn “thử” lòng ông, hay đúng hơn, sự thành công đã khiến tôi trở nên kiêu ngạo và mất đi nh//ân tính. Tôi muốn chứng minh rằng mình không còn là đứa trẻ cần sự ban ơn nữa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng đanh lại: – “Không được. Một đồng con cũng không đưa.”….

…Không được. Một đồng con cũng không đưa.”

Ông Ba đứng sững.

Đôi mắt đã đục vì tuổi tác bỗng ánh lên một thoáng bàng hoàng không tin nổi, rồi nhanh chóng cụp xuống. Ông gật đầu liên tục, như thể chính mình mới là kẻ có lỗi.

– “Ừ… ừ… bố hỏi liều thôi. Con làm lớn rồi… bố không nên làm phiền.”

Ông lúng túng đứng dậy. Tôi quay lưng, giả vờ chăm chú vào màn hình máy tính, không tiễn, không một lời níu lại.

Trước khi bước ra cửa, ông dừng lại vài giây.

– “À… cái này…”
Ông đặt lên bàn một túi nilon cũ. Bên trong là xấp hóa đơn viện phí, một cuốn sổ tiết kiệm rách bìa, và một tờ giấy gấp tư.

– “Bố để đây. Nhỡ sau này con cần giấy tờ gì của bố… thì có.”

Tôi hất hàm:
– “Không cần. Ông mang đi.”

Ông Ba im lặng, lặng lẽ thu túi đồ lại, khom lưng thật thấp, rồi mở cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa biệt thự đóng sầm.

Và đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông còn sống.


ĐÊM ĐÓ…

2 giờ 17 phút sáng.

Điện thoại tôi rung liên hồi.

Số lạ.

Tôi cáu kỉnh nhấc máy:

– “Ai đấy?”

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông nghẹn lại:

– “Tôi ở Bệnh viện X. Ông Ba… bố nuôi của anh… ông vừa qua đời vì vỡ khối u. Trước khi mất, ông nhờ chúng tôi gọi cho anh.”

Tai tôi ù đi.

– “Không thể nào… ông ấy mới rời khỏi nhà tôi tối nay…”

Bác sĩ thở dài:

– “Ông ấy ngất trên xe buýt. Trong túi áo có mảnh giấy ghi số điện thoại này và dòng chữ:
‘Đừng trách con. Nó đã khổ đủ rồi.’

Tôi đánh rơi điện thoại.


SỰ THẬT KHI ĐÃ MUỘN

Sáng hôm sau, tôi đến nhà trọ cũ của ông.

Một căn phòng chưa tới 10 mét vuông, mùi ẩm mốc, trống rỗng đến đau lòng.

Chủ trọ đưa cho tôi một chiếc túi vải sờn:

– “Ông Ba gửi lại cho cậu. Ổng nói… nếu cậu không nhận tiền cho vay thì sau này đọc cái này sẽ hiểu.”

Tay tôi run rẩy mở túi.

Bên trong là:

  • 27 giấy chứng nhận hiến máu

  • 3 giấy ra viện vì tụt huyết áp

  • 1 cuốn sổ ghi chép chi chít

Trang đầu tiên viết nguệch ngoạc:

“Mỗi lần bán máu được 350 nghìn.
Một tháng ráng 3 lần là đủ tiền học phí cho con.”

Trang cuối cùng, nét chữ run rẩy hẳn:

“Bác sĩ nói khối u to rồi.
Không mổ chắc không qua nổi.
Nhưng thôi… để tiền đó lo cho con sau này.
Nó có nhà to, xe đẹp, chắc không cần bố nữa.”

Rơi ra từ cuốn sổ là cuốn sổ tiết kiệm.

Số dư: 58.400.000 đồng.

Toàn bộ là tiền ông để dành…
định trả lại cho tôi sau khi vay mổ.


CÁI GIÁ CỦA SỰ THÀNH ĐẠT

Đám tang ông Ba chỉ có 4 người.

Tôi quỳ trước di ảnh, lần đầu tiên trong đời khóc như một đứa trẻ.

100 triệu tiền lương mỗi tháng,
biệt thự, xe sang, quyền lực…

Tất cả không mua nổi một cơ hội nói câu “bố cứ mổ đi, con lo được”.

Ba tháng sau, tôi nghỉ việc.

Bán căn biệt thự.

Dùng toàn bộ tiền lập quỹ hỗ trợ hiến máu nhân đạo mang tên ông.

Trước cổng quỹ, tôi khắc một câu duy nhất:

“Có những người nuôi ta bằng cả máu mình.
Đừng đợi đến khi họ nằm xuống
mới hiểu mình đã giàu đến mức nào.”

Và mỗi đêm,
tôi vẫn mơ thấy ông Ba đứng ngoài cổng,
áo khoác bạc màu,
cười hiền:

– “Không sao đâu con… bố quen rồi.”

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *