Tôi tưởng 5 triệu mỗi tháng là đủ, cho đến khi bố mẹ coi tôi như người ngoài

Tôi từng nghĩ 5 triệu mỗi tháng là cách báo hiếu bình thường, cho đến ngày nhờ bố mẹ một việc nhỏ thôi mà họ lạnh lùng từ chối. Tổn thương dồn lại, tôi quyết định cắt khoản tiền ấy và nói dối rằng mình đang khó khăn. Một năm sau trở về, tôi không ngờ cảnh tượng trước mắt lại khiến tim mình thắt lại—mọi thứ hoàn toàn khác, và lý do thật sự phía sau khiến tôi chết lặng…Tôi từng tin rằng mỗi tháng gửi về cho bố mẹ 5 triệu là điều bình thường, thậm chí là một cách làm tròn bổn phận. Với mức lương hơn 20 triệu, số tiền ấy không phải quá lớn. Tôi nghĩ bố mẹ sẽ vui, sẽ thấy tôi trưởng thành, sẽ cần gì cũng nói với tôi. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là do tôi tự tưởng.

Hôm đó, công ty yêu cầu tôi chuẩn bị gấp giấy khai sinh bản gốc để hoàn thiện hồ sơ thăng chức. Vì đang ở xa, tôi gọi điện nhờ bố mẹ tìm hộ trong tủ tài liệu. Nhưng khi nghe tôi mở lời, giọng bố không chút do dự:

— Bố mẹ bận. Con tự mà về mà lấy.

Tôi sững người. Đó chỉ là một việc nhỏ, đúng hơn là một việc… vô cùng nhỏ. Tôi bảo rằng hạn nộp gấp, rằng tôi không thể xin nghỉ ngay được. Nhưng bố chỉ nói:

— Nhà con chứ nhà ai. Không thích phiền.

Tôi đứng chết lặng với chiếc điện thoại trên tay.Có thể là hình ảnh về văn bản

Tối đó tôi tiếp tục gọi lại, hy vọng mẹ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng mẹ cũng từ chối, còn bảo: “Bố con bảo rồi, đừng làm phiền.” Chỉ ba chữ làm phiền, như có ai gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Tôi không nói thêm. Bao năm cố gắng, bao nhiêu tự hào lẫn thương yêu đều bị mấy câu nói nhạt như nước lã ấy cuốn sạch. Tôi thật sự bị tổn thương.

Tôi quyết định cắt khoản báo hiếu 5 triệu mỗi tháng. Không giận dỗi, không ầm ĩ. Chỉ đơn giản là… rút lại sự nhiệt tình của mình. Tôi còn nói dối rằng công ty giảm biên chế, thu nhập giảm, mong bố mẹ thông cảm.

Bố mẹ chỉ đáp một câu: “Ừ, tùy con.”

Buổi tối hôm đó, tôi ngồi trong căn phòng trọ yên ắng, nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu bố mẹ. Hai người sống thế nào? Cần gì? Vui buồn gì? Tôi không biết. Mỗi tháng chỉ chuyển khoản rồi nghĩ thế là đủ.

Tôi ném mình vào công việc, sống như robot. Một năm trôi qua nhanh đến mức đáng sợ.

Rồi đợt Tết năm đó, tôi quyết định về nhà, chỉ định ở vài ngày. Nhưng khi bước qua cổng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng sững như có người tát mạnh vào ngực.

Mọi thứ hoàn toàn khác. Hoàn toàn không giống ngôi nhà quen thuộc của tôi.

Và rồi, khi lý do thật sự được nói ra… tôi chỉ biết đứng chết lặng, tim như bị bóp nghẹt…. Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *