Nghĩ tôi t:ò-m t-e;m với ông chủ, chồng đến g-:ây s-ự; giây phút bà chủ xuất hiện khiến anh qu;:ỳ ngay tại chỗ

Nghĩ tôi t:ò-m t-e;m với ông chủ, chồng đến g-:ây s-ự; giây phút bà chủ xuất hiện khiến anh qu;:ỳ ngay tại chỗ
Căn phòng trọ mười lăm mét vuông nồng nặc mùi ẩm mốc của những ngày mưa phùn tháng Ba. Tôi – Thảo – ngồi co ro ở góc giường, tay tỉ mẩn khâu lại cái cúc áo sơ mi cho chồng. Chiếc áo đã sờn vai, nhưng vẫn được giặt ủi phẳng phiu.

Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Tiếng xe máy n:-ổ lạch bạch ngoài ngõ báo hiệu Đức đã về.

Đức đẩy cửa bước vào, người nồng nặc mùi rư-“ợu trộn lẫn với mùi mồ hôi chua lo;é;t của dân công trình. Anh nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu những t:-ia máu, không nói khô-g rằ-ng, qu-:-ăng cái m-ũ bảo hiểm lên bàn đánh “uỳnh” một cái.

“Chưa ngủ à? Hay lại ngồi nh;ắn t:in cho thằng nào?” – Đức lè nhè, giọng điệu đầy sự hằ;n họ;c.

Tôi nén tiếng thở dài, gấp chiếc áo lại:

“Anh nói gì thế? Em đợi cửa anh. Cơm em phần trong lồng bàn, anh ăn chút đi cho dằn bụng.

Đêm đó, Đức ngủ quay lưng lại với tôi. Nhưng tôi biết anh không ngủ. Tiếng thở dài của anh nặng trịch như đá tảng đè lên ng:-ực tôi. Tôi cũng không ngủ được.
Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm vào chiều thứ Bảy.
Hôm đó, ông Hùng gọi điện bảo tôi đến sớm vì nhà có tiệc, cần chuẩn bị nhiều món cầu kỳ. Tôi vội vàng trang điểm nhẹ một chút cho đỡ nhợt nhạt rồi dắt xe ra cửa.

Khoảng sáu giờ tối, khi tôi đang bày biện thức ăn ra bàn tiệc ngoài sân vườn, thì tiếng chuông cổng reo lên inh ỏi. Tiếng đ:-ập cửa rầm rầm thô bạo phá tan không gian yên tĩnh của khu biệt thự cao cấp.

Bác bảo vệ già chạy ra, chưa kịp hỏi han gì thì đã bị một người đàn ông x:-ô ng-ã dúi dụi. Là Đức.

Không gian h:ỗn loạn. Tôi quỳ sụp xuống đất, ê ch;-ề, nh-ục nh-:ã. Tôi muốn gi;ải th;ích, nhưng cổ họng nghẹn đ;ắ;-ng không t-h-ốt nên lời.

Đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên. “Kít… kít…”
Đó là tiếng bánh xe lăn nghiến trên nền gạch. Một âm thanh đều đều, chậm rãi nhưng đầy uy lực khiến tất cả mọi người, kể cả Đức đang gào thét, cũng phải khựng lại…………

…Tiếng bánh xe lăn ấy mỗi lúc một rõ hơn.

Từ phía cổng sắt, một chiếc xe lăn màu đen từ từ tiến vào. Người phụ nữ ngồi trên đó mặc bộ váy lụa màu kem, tóc búi gọn, gương mặt sắc lạnh nhưng toát lên khí chất quyền uy khiến cả khu sân vườn im phăng phắc.

Bác bảo vệ già vội cúi đầu:
— “Bà… bà chủ…”

Tôi chết lặng.

Bà chủ?

Đức đang gào thét bỗng khựng lại. Anh quay phắt sang, nhìn người phụ nữ trên xe lăn như bị ai tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt. Men rượu trong người anh dường như bay sạch chỉ trong một giây.

Bà chủ đưa mắt nhìn quanh, ánh nhìn dừng lại ở tôi đang quỳ dưới đất, tóc tai rối bời, rồi chuyển sang Đức – kẻ tay còn nắm chặt cổ áo tôi, vẻ mặt hung hăng chưa kịp thu lại.

Giọng bà vang lên, không lớn, nhưng lạnh đến mức khiến sống lưng người ta tê dại:
— “Anh là ai?”

Đức lắp bắp:
— “T… tôi… tôi là chồng của cô ta!”

Bà chủ khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc như dao:
— “Chồng?”

Bà quay sang quản gia:
— “Gọi công an.”

Hai từ ấy vừa dứt, chân Đức mềm nhũn. Anh buông thõng tay, quỳ sụp xuống nền gạch trước mặt bà chủ, miệng lắp bắp không ra tiếng.

— “Bà… bà hiểu lầm rồi… tôi chỉ… tôi nghĩ vợ tôi… l-én lút với ông chủ…”

Một tiếng cười khẽ bật ra từ môi bà chủ. Không phải cười vui, mà là thứ cười khiến người ta lạnh toát:
— “Anh nghĩ?”

Bà ra hiệu cho quản gia đẩy xe lăn lại gần tôi hơn. Bà cúi xuống, giọng chậm rãi:
— “Thảo, con đứng lên đi.”

Tôi sững sờ.
— “Bà… bà biết tên con?”

Bà chủ nhìn tôi rất lâu, ánh mắt mềm lại:
— “Sao lại không biết. Con là người chăm sóc ông Hùng suốt ba năm qua. Người đút từng thìa cháo, thay băng, xoa bóp mỗi đêm khi ông ấy đau đến không ngủ được.”

Tôi run rẩy đứng dậy. Đức ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt hoang mang tột độ.

Bà chủ quay sang Đức, từng chữ rơi xuống như búa nện:
— “Ông chủ mà anh nhắc tới là chồng tôi. Ông ấy bị liệt nửa người sau tai nạn, đang nằm trong phòng trong kia.”

Bà chỉ tay về phía căn biệt thự:
— “Còn Thảo, là điều dưỡng riêng do chính tôi thuê, có hợp đồng, có giấy tờ đầy đủ.”

Đức há hốc miệng, mặt cắt không còn giọt máu.

Bà chủ tiếp lời, giọng lạnh tanh:
— “Anh đến đây gây rối, hành hung nhân viên của tôi, phá hoại tài sản riêng. Tôi hỏi anh: ai cho anh cái quyền đó?

Đúng lúc ấy, tiếng còi xe công an vang lên ngoài cổng.

Đức hoảng loạn bò lại phía tôi:
— “Thảo… anh xin lỗi… anh chỉ vì ghen… em nói với bà ấy đi… nói là hiểu lầm…”

Tôi nhìn người đàn ông đã từng là chồng mình, người tối nào cũng nghi ngờ, chửi bới, đánh đập tôi chỉ vì vài lời xì xào vô căn cứ. Tim tôi không còn đau nữa, chỉ thấy trống rỗng.

Tôi quay sang bà chủ, cúi đầu:
— “Thưa bà… mọi việc cứ làm theo pháp luật.”

Đức sụp hẳn xuống đất, bật khóc như một đứa trẻ.

Bà chủ gật đầu, giọng dứt khoát:
— “Tốt. Người như thế, không xứng đứng cạnh con.”

Tối hôm đó, Đức bị đưa đi. Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, ngồi trong căn phòng sáng đèn của biệt thự, tay run run cầm tách trà nóng, nghe bà chủ nói một câu khiến nước mắt tôi trào ra:

— “Thảo, nếu con muốn… ta sẽ lo cho con một cuộc sống mới, không còn sợ hãi nữa.”

Ngoài kia, trời mưa lất phất.
Nhưng trong lòng tôi, bóng tối cuối cùng đã vừa khép lại.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *