…Bố chồng đặt cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà lên bàn, rồi chậm rãi ngồi xuống. Không khí trong căn nhà nhỏ bỗng nặng trĩu đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Chồng tôi thoáng giật mình, quay sang nhìn bố, rồi nhìn tôi. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ bối rối.
Bố chồng hắng giọng, giọng khàn đi:
— Bố hỏi các con không phải để tính toán hay đòi hỏi gì đâu.
Ông đẩy cuốn sổ tiết kiệm về phía vợ chồng tôi. Tôi liếc qua, tim như thắt lại khi thấy con số bên trong… 1 tỷ 2 trăm triệu.
— Đây là toàn bộ tiền bố để dành từ ngày mẹ các con mất. Còn căn nhà này… — bố chồng đặt tay lên bìa đỏ — bố cũng đã làm di chúc sang tên cho thằng Hùng.
Tôi chết lặng. Chồng tôi cũng sững người, vội nói:
— Bố… sao tự nhiên bố lại làm thế? Bố còn khỏe mà!
Bố chồng cười nhạt, nụ cười có gì đó rất buồn:
— Khỏe hay không, bố tự biết. Nhưng điều bố lo nhất không phải là mình sống được bao lâu… mà là sau này các con sống với nhau thế nào.
Ông quay sang nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sâu và nghiêm nghị:
— Lúc nãy, con nói chỉ để dành được 50 triệu… là thật chứ?
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chưa kịp trả lời thì chồng tôi đã lên tiếng trước, giọng lắp bắp:
— Dạ… bố… bọn con…
Bố chồng khoát tay, ngắt lời anh:
— Không cần giải thích. Bố hỏi con dâu.
Tôi siết chặt tay, cúi đầu:
— Dạ… không ạ.
Căn nhà im phăng phắc.
Một lúc sau, bố chồng thở dài, nhưng giọng ông không hề giận dữ, chỉ đầy mệt mỏi:
— Bố đoán được. Nếu thật sự chỉ có 50 triệu, thằng Hùng nhà bố đã không nháy mắt ra hiệu cho con.
Chồng tôi tái mặt.
Bố chồng quay sang con trai, giọng trầm xuống:
— Con sợ bố biết các con có tiền, bố sẽ đòi hỏi, hay sợ bố thiên vị?
Chồng tôi cúi gằm mặt, không nói được lời nào.
Bố chồng nhìn tôi lần nữa, ánh mắt dịu đi:
— Con nói dối bố, bố không trách. Vì bố biết, con nói vậy là để bảo vệ vợ chồng con… và cũng là để thử lòng bố.
Ông đẩy cuốn sổ và bìa đỏ lại gần tôi hơn:
— Nhưng chính vì thế, bố mới càng yên tâm. Người biết giữ tiền, biết nghĩ xa, không tham lam… mới là người bố dám giao tài sản.
Tôi nghẹn họng, mắt cay xè:
— Bố… con xin lỗi…
Bố chồng lắc đầu:
— Không cần xin lỗi. Chỉ cần các con nhớ một điều: tiền bố để lại không phải để chia rẽ vợ chồng, mà để các con nương tựa vào nhau mà sống tử tế.
Đêm hôm đó, trên đường về thành phố, chồng tôi lái xe rất chậm. Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nói:
— May mà em không nói thật…
Tôi quay sang nhìn anh, khẽ đáp:
— Không… may là bố anh hiểu.
Ngoài cửa kính, ánh đèn đường lùi dần về phía sau. Tôi chợt nhận ra, có những phép thử trong đời, chỉ cần nói sai một con số… cũng đủ làm lộ ra cả một tấm lòng.