Anh rể mời cả nhà ăn cơm, tặng lì xì từng người – nhưng khi mở ra, tôi nghẹn ngào không nói nên lời

Tôi chưa từng thấy anh rể chu đáo đến thế. Ngày thường, Quang nói cười vừa đủ, cái lịch thiệp học được ở những bữa tiệc đối tác cứ phảng phất mùi rượu vang. Nhưng chiều nay, anh bày một mâm cơm đầy những món khó tính: gỏi tôm càng, bò nướng hạt dổi, cá bống kho nghệ, canh chua nấu dưa vàng… Chị gái tôi – Mai – lăng xăng múc múc, miệng đuổi theo câu “ăn nóng cho ngon” như một cái quạt nan. Trên bàn, giữa đĩa nem rán, nằm chễm chệ một đĩa đầy bao lì xì màu mận – màu đỏ dợn một lớp tím lịm nhìn như vỏ trái mận cuối mùa.

“Nhà mình mở hàng chút may mắn,” Quang nói, giọng nhẹ như rót chè. “Anh chuẩn bị một trò nhỏ. Lì xì đầu năm muộn, coi như mừng… gia đình đoàn viên.”

Mẹ tôi cười, bảo: “Sắp rằm tháng Chạp rồi mới nhớ mừng.”

Quang cười: “ay mắn đến lúc nào cũng là đúng lúc, mẹ ạ.”

Người ta thường nói điềm gở biết tự chọn ngày, chọn giờ. Nhưng lúc ấy, tôi chỉ thấy vui. Cả nhà tụ họp đầy đủ: mẹ, chị Mai, anh rể Quang, tôi và Nam – chồng tôi. Từ ngày cưới, Nam về nhà ngoại ít hơn; anh là kiểu người cặm cụi, dệt ngày bằng những việc nhỏ. Tôi nhìn anh bưng bát canh cho mẹ, mắt cụp xuống vì hơi nóng, lòng chợt bình an. Nếu có một khoáng khắc nào đó trước khi mọi thứ nổ tung, người ta thường im ắng lạ kỳ.

Quang khẽ gõ đũa vào miệng bát, nói: “Theo thứ tự tuổi, mỗi người rút một bao, mang về nhà mở nhé. Trước bữa cơm thì chỉ ăn, không đếm tiền, kẻo lộc bay.” Anh quay sang tôi, cười một cái đúng góc: “Vy (đó là tên tôi) nhớ đừng mở vội đấy nhé, luật chơi mà.”

Tôi gật, tay mân mê mép giấy lì xì. Giấy dày, mịn, lưng in loáng thoáng một mô-típ chìm – những cánh chim bay ngược chiều nhau, cứ nhìn lâu là thấy hoa mắt. Quang chọn loại bao cầu kỳ thật.

Bữa cơm trôi đi bằng những câu chuyện lặt vặt: dự án mới, chị Mai đang chuẩn bị mở cửa hàng nhỏ bán đồ thủ công, mẹ kể chuyện cây bưởi ngoài sân năm nay ra hoa sớm. Nam ít nói hơn mọi hôm. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp anh nhìn sững vào chiếc đĩa men lam có vết nứt, như một người đàn ông bỗng nhớ ra nhịp thở của mình.

Ăn xong, Quang đích thân rót trà. Hơi trà xanh bốc lên thành một dải lụa mỏng. Anh nhìn từng người, cười hiền, giọng như người đang nhờ vả: “Về đến nhà, mọi người mở bao của mình nhé. Nó sẽ… giúp mỗi người hiểu nhau hơn.”

Tôi tưởng anh đùa. Nếu tôi biết “hiểu nhau hơn” nghĩa là vỡ nhau ra từng mảnh, có lẽ tôi đã ném cái bao lì xì ấy vào lửa.Có thể là hình ảnh về đồ ngủ


Về đến nhà, Nam đi tắm. Tôi ngồi ở bàn ăn, đặt bao lì xì màu mận xuống, vuốt nhẹ. Mặt bao hơi sần, như có bột kim tuyến mịn ẩn bên trong. Tôi rút hờ mép, thấy tiếng giấy “roạt” một cái nghe rợn. Hôm ấy, trời Sài Gòn bỗng đổ mưa trái mùa, hạt lớn nện vào mái tôn thành nhịp trống. Tôi mở bao.

Bên trong không phải tiền. Là một tấm ảnh in mực tốt, giấy ảnh dày, góc trái đóng dấu ngày.

Trong ảnh, Nam – chồng tôi – đang ôm một người phụ nữ ở sảnh một khách sạn. Môi họ gần nhau, còn tay người phụ nữ vòng sau gáy anh. Tôi từng thấy người phụ nữ ấy trên màn hình điện thoại chị Mai vài tháng trước trong một tấm ảnh chụp vụn vặt: cô tên bồ của Quang – tin đồn trong nhà thì thào, chị Mai chưa bao giờ hỏi thẳng. Hà mắt dài, đôi môi sắc quá mức tự nhiên, gò má cao, những nét đẽo gọt khéo đến phát bồn chồn. Ngày in trên ảnh là ba tuần trước.

Cả người tôi lạnh đi từ lòng bàn tay. Cảm giác giống như đang ngậm một viên đá nhỏ, nó chảy nước lạnh khắp răng, thấm vào lợi, rồi ứa ra nơi khóe mắt. Tôi đặt tấm ảnh xuốngbước vào nhà tắm, mở cửa. Nam đứng dưới vòi sen, nước chạy dọc lưng anh thành những đường chỉ trong suốt. Tôi không nói. Tôi đứng nhìn đến khi mắt đầy nước mưa giả, rồi đóng lại.

Tôi ngồi xuống, nhìn kỹ tấm ảnhPhía sau Nam và Hà là một quầy rượu vỏ chai xếp theo màu; trần có treo đèn đồng hình tổ ong. Ở góc dưới bên phải, phản chiếu trong tấm kính gần đó là bóng của một người cầm máy ảnh. Tôi phóng điện thoại vào tấm ảnh, zoom lên. Bóng ấy không phải Quang – tai người đó có khuyêntay đeo vòng bạc con rắn. Quang… không đeo đồ kiểu ấy.

Cửa phòng tắm mở. Nam bước ra, quấn khăn, tóc rỏ từng giọt. Anh nhìn thấy tấm ảnh, đứng sững. Không có câu “Em hãy nghe anh giải thích” nào. Không có. Nam ngồi xuốngcầm ảnh lên, thở ra một cái như người vừa nhấc được bao xi măng khỏi ngực.

Tiền ảnh tốt nhỉ.” Anh nói. “Quang gửi đúng không?”

“Tại sao là em?” – tôi hỏi, giọng mình nghe trầm như từ xa.

“Vì  là mồi.” Nam nhìn thẳng vào tôi. “Anh đi gặp  theo lịch của Quang. Anh chạm vào cô ta, đủ để Quang tin. Anh đưa cô ta ra sảnh đúng giờ đã thỏa thuận. Anh để cho ai đó chụp, như kế hoạch.”

Kế hoạch?” – Tôi bật cười, tiếng cười văng khỏi cổ họng mình sắc như mảnh sành. “Anh đang nói dối trong một bộ phim chợ đúng không Nam?”

Nam cúi đầu: “Anh xin lỗi. Anh định để xong rồi nóiQuang đã dùng  để rửa tiền – theo cách anh phát hiện khi đối chiếu hợp đồng kẹo hồng TrungAnh đã đem bằng chứng cho Mai – chị của em. Mai bảo phải làm Quang lộ mặt trước người nhàkhông thì tòa cũng khó khi chưa có lời khai chịu hợp tác – đổi lấy được bảo vệ khi cắt khỏi QuangAnh… đóng vai.”

Máu từ đâu dồn lên tai khiến tôi ù đi. Trong đầu tôi, một cái ghế lật ngửa, mọi thứ rơi khỏi bề mặt: bát đũa, khăn trải, một cái kéo, một cuộn băng dính. Nợ nần, bồ bịch, rửa tiền – những chữ không thuộc về gia đình tử tế lăn ra như hòn cuội.

Mai biết?” – Tôi hỏi.

Nam gật: “Chị bảo anh rể đã đi quá xaChị tin em nhưng chị sợ mẹ, sợ xómChị bảo anh tạm để chị ấy nắm thế.”

Căn phòng thu hẹp lại như nắp hộp bị ai đó ấn xuống. Tôi đứng lên: “ĐượcNgày mai em gặp chịCòn chuyện này… anh tự giải thích với mẹ em đi. Em không đủ sức.”

Nam nắm tay tôi, ấm và run: “Vyxin em đừng tin tấm ảnh nhiều hơn người.”

Câu nói ấy đậu lại trong tôi như một cái hạt chưa kịp nảy mầm.


Sáng hôm saumẹ gọi tôi: “Con mở bao lì xì ra chưa?” Giọng mẹ lạnh như nước đun để quên. “Mẹ thấy hếtQuang đem cả sấp ảnh cho mẹ xem nói Nam… Mẹ không biết làm sao.”

Mẹ đừng vội.” – tôi nói. “Trưa con qua.”

Tôi đến nhà chị Mai,  ba tiếng. Chị mở, mắt ngấn như trăng sau mưa. Mai ôm tôi, không nóiChúng tôi ngồi vào bàn. Chị lấy từ ngăn kéo ra một tập hồ sơ mỏng, bên trong là bảng kê những khoản chuyển nhỏ lẻ từ ba công ty vệ tinh sang tài khoản đứng tên mẹ Hà – cộng lại đẹp đúng một khốiNhững khoản ấy về , rồi  rút tiền mặtđưa lại QuangĐó là gói bôi trơn cho một hợp đồng nguyên liệu kẹoNam, làm kế toán trưởng ở một nhánh của tập đoànsoi ra mùiNam đem cho MaiMai lặng trong hai tuầngặp nghe  khóc vỡ phím điện thoại.

Chị muốn tự chị đối mặt với Quang,” Mai nói khẽ. “Nhưng chị không thể để em một mình nhận búaChị chọn cách… để Quang tự giơ daoTối qualì xì đó không phải anh đưa cho em sao?”

Tôi gật.

Chị nhờ Nam gặp  đúng lịch Quang sắpẢnh là thậtCái ôm là đóngMôi không chạm đồng ý, vì  muốn thoátQuang đặt máy chụp từ trướcQuang nhớ lấy ảnhQuang phát cho tất cảQuang nghĩ đã thắngChị cần chuyện đó để hôm nay ta phản.”

Phản thế nào?” – tôi hỏi. Chị chỉ vào đồng hồ: “Ba giờCả nhà qua mẹ ăn chèEm mang theo bao lì xìNhưng đừng bỏ ảnh vào. Bỏ cái này.” Chị đưa tôi một chiếc USB nhỏ vẽ hình cá mập.

Trong đó là ?” – tôi hỏi.

Chị nhìn lâu vào mắt tôi: “Sự thật còn một điềuđừng giận NamNếu giậngiận chịChị bắt Nam đóng vai.”

Tôi thở ra một tiếng, giống như mở cửa sổ trong phòng đã kín hai ngày. Một luồng gió lùa vào ngựcCái hạt tối qua được tưới.


Ba giờ chiều, nhà mẹ đông như TếtQuang đến sớm, đứng ở góc sânvẽ nụ cười ai nhìn cũng đỡ ghét không đến. Chị Mai và tôi lặng lẽ. Nam đứng xa một chút, không nhìn ai lâu. Mẹ bưng nồi chè đậu xanh đặt xuống bànlúc múc tay runHọ hàng vài người đi ngang liếcCái tin tối qua đã chạy nhanh như ngọn lửa trong rơm khô.

Mở lì xì chưa?” – Quang đùa, mắt để trên vỉa hè chứ không nhìn chúng tôi. “Thế nào, hơi bất ngờ chứ.”

Không ai cười.

Tôi rút từ túi bao lì xì màu mậnđưa cho Quang: “Anh cho em gửi lạiAnh mở giúp em đi.”

Quang nhướng mày,  bao. Trong là một chiếc USBQuang cười phì: “Chúa ơilại công nghệ.”

Chị Mai bình thản: “Mình cùng xem nhé.  TV.”

Nam cắm USB, bật màn hìnhMột folder hiện ra, có tên “Lì xì”. Bên trong là ba file: “Ảnh sảnh.mp4”, “Kẹo hồng.xlsx”, “Ghi âm.m4a”.

Quang ngả người vào ghếmôi nhếch: “Thật chuyên nghiệp.”

Nam bấm “Ảnh sảnh”. Màn hình hiện đoạn clip chưa cắt đứng ở sảnhNam bước đến, ôm lấy vai ghé qua nói  đó. Góc khác hiện lên: người cầm máy quay trộm cúi người lúc đổi ống kính – trên tai lấp lánh khuyên tròntay đeo vòng bạc hình rắnNam buông tay đứng lùi ra nửa bước nghiêng đầu nói nhanhNam gật một cáichỉ về phía thang máyGóc quay khác lộ sau cột đènQuang đang cầm điện thoạilàm động tác cắt ngang cổ – ra hiệu “đủ rồi”. Người quay gậtlùi vào bóng.

Căn phòng vắng tiếng muỗi.

Cắt đâu ra đó vậy.” – Quang cườingón tay gõ bàn. “Chuyện đó thì sao. Anh  bồNam  bồ – huềMấy ảnh đã nói xong rồiChuyện nhỏ.”

Còn hai file.” – Mai nói.

Nam mở file Excel “Kẹo hồng”. Hiện ra một bảng đối chiếu chuyển khoảnđường tiền từ công ty A, B, C đến tài khoản mẹ Hàrút tiền mặt ngày  đi gặp Quang – trùng đến giờ ảnh chụp giấy rút tiền trong phòng giao dịchmột tờ ghi chú tay “Anh Q” kẹp trong   cả sao kê các khoản Quang nhận vào trong tài khoản phụ đứng tên công ty vỏ.

Tiếng thở của mẹ tôi khụt khịt ở góc.

Nam bấm file ghi âmGiọng  run: “Anh ơi, em sợAnh bắt em ôm chồng Vy để phát ảnhEm không muốn nữaNếu anh còn… em sẽ nói.”

Rồi giọng Quangnhẹ như mỡ nước: “Được rồi, đừng làm ồnThêm vài bữa nữa xong hợp đồnganh thảCon đầy mình thôi.”

Cả nhà yên như bát nước vừa đặt xuống bàn.

Quang đứng dậy, ghế đổMắt anh vằn lên: “Cái USB này ở đâu ra? Ai gài đưa tụi bay đúng không? Con đ…, nó—”

Mai cắt lời bằng một giọng chưa bao giờ tôi nghe ở chịđiềmtròndứt.
Em  hai việc cần làm ngayMộtxin lỗi em Vy vì dùng chồng  đóng vaiHaixin lỗi mẹ vì đã để chuyện đi đến đâyPhần còn lại… ông   nói với Công an thì nói.”

Tiếng xe máy ngoài ngõ rồ lên, dừng lại. Hai người mặc đồ đơn giảnđi vào, xuất trình giấyMột người gật đầu với NamNam cúi. Tôi nhìn anhhiểumọi việc đã đặt đúng đường ray từ đêm qua.

Quang quát: “Ai cho tụi bay vào nhà tôi?”

Cán bộ điềm tĩnh: “Mời anh hợp tác làm việc, có đơn tố giác và chứng cứ ban đầuTụi tôi đi ngay.”

Quang quay danh sách động từ như đảo một chảo xàochốichửidọaKhông món nào ăn được, đành đứng dậyTrước khi đianh nhìn Mai lâu – cái nhìn của người đã quen cầm dao giờ phải chấp nhận tự cắt tayMai không tránhChị nói rất nhỏ: “Em xin chia tay.”

Quang cười thành một mẩu mỡ cháy: “Chia tay điđồ ngu.” Rồi bước ra cổng.

Tiếng động cơ xa dần. Mùi chè trong nhà ngọt quá mứckhiến tôi buồn nônMẹ ngồi xuốnglưng đổ vào tườngNam đưa  chén nướcBàn tay anh run.

Mọi việc tưởng như đã xongNhưng câu chuyện còn một món cuối – món bất ngờ anh rể đặt từ đầu mà không ngờ mình phải ăn.


Tối muộnđiện thoại tôi báo một tin nhắn không có tên“Nếu muốn biết ai đã bấm máy đêm đó, nhìn kỹ vào khuyên tai.” Kèm theo địa chỉ một quán bar trên đường Phan Kế Bínhgiờ hẹn10 giờ.

Tôi gọi cho MaiChị bảo: “ĐiĐừng đi một mình.” Nam đưa tôiQuán bar đèn thấpnhạc buồnly thủy tinh cào vào đĩaMột người phụ nữ ngồi ở gócđầu đội nón lentai đeo khuyên tròn bằng bạctay vòng con rắn.

Chị Hà?” – Tôi hỏi.

 gật gầy đi Làn da thường mịn nay lộ những vệt mỏi.

Cảm ơn…  chị đã nói.” Tôi nói.

 cười như một vệt bút chì: “Không  phụ nữ nào chơi phụ nữ đến cùngEm đừng ghét tôiTôi ghét chính mình đủ rồi.”  đẩy tới một phong bìảnh Quang hôn một ông đầu trọc ở sân golf – đối tác ngoạiGóc chụp đẹp đến món ăn cũng xấu.

Cần cái này không?”  hỏi. “Chứ đàn ông cần đau một lần cho xongCòn đàn bà… đau từng vếtTôi muốn chuyển vết đau đúng chỗ.”

Nam đặt tay lên vai tôiTôi lắc. “Không cần. Phần của ảnh đó để công anPhần của đàn bà… để đàn bà  gối lại.”

 nheo mắt: “Khéo nói.”  đứng lênquấn khăn. “Anh rể của em không ngờ anh ta khui lì xì cho mọi ngườicuối cùng mở đúng của anh ta.”  bước điđể lại trong tôi một nụ cười mỏi.

Tôi nhìn NamLần đầu tôi thấy ánh mắt anh  vết xướcNgười đóng vai phản bội dễ bị ghét bởi hình ý không phản. Tôi xuống giọng: “Câu ngày hôm qua anh nói… Giữa ảnh và ngườiem chọn.” Nam khẽ cúi đầubàn tay anh tìm bàn tay tôi.


Hai tháng sau, Mai nộp đơn ly hônCăn nhà anh rể vắng ngườitrong sân cỏ mọc qua khe gạchMẹ ăn uống được trở lạithỉnh thoảng bảo Nam pha cho  cốc cacaoMối quan hệ trong nhà giống chiếc áo được giặt sạch sau một trận mưa bùn.

Tôi giữ lại bao lì xì màu mậnTôi không vứtTôi cất chúng vào một hộp nhỏđặt trên giá sách – như một lời nhắcCó những thứ lấp lánh không phải vì vàng, mà vì dao giấu trong giấy.

Một đêmMai nhắn tôi một câu“Chị bắt đầu học lại cách may.” Tôi cườitrả“Không cần khâu miệng đâu. Khâu váy bán là được.”

Nam đứng bên, đọc trộmcườiAnh khoác vai tôi: “Thứ bảy này ăn lẩu nhaEm mua mận.”

Mận màu đỏ hay màu mận?” – tôi đùa.

Màu đỏ cho đỡ đen.” – Anh trả.


Nếu ai hỏi tôi:

Anh rể mời cơm, phát lì xì, bên trong là hình chồng chị thân mật với bồ của anh – chị đã làm gì?”

Tôi sẽ nói: Tôi mở thêm một phong bì khác – phong bì của sự thật – giữa bữa cơm khác, trước những người cần ngheTấm ảnh màu mận không phải để giết người dùng để cắt lưỡi đồn đạiđặt đúng tên cho đúng người.

Và cú twist cuối cùng? Không phải Nam đã lừa tôi – anh lừa kẻ đang lừa chị tôiBao lì xì anh rể tưởng phát cho người khác để đau, rốt cuộc là lá bùa đưa chính anh ta vào cửa pháp luậtCòn tôisau tất cảhọc được một việckhi đauđừng  ảnh trước – hãy xem hết clipSự thật ít khi đứng yên trong một khung hình chạy khi ta đuổi kịp đổi màuTừ màu mận sang màu đỏ của máu không đổ – chỉ ấm lại trong ngực mình.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *