Ngày tôi biết mình mang thai cũng là ngày mẹ anh mang 2 tỷ đến yêu cầu tôi rời khỏi con trai bà. Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào. Ngày chuyển dạ tôi sh-oc//k ng:;ất khi một tờ giấy được gửi đến…

Ngày tôi biết mình mang thai cũng là ngày mẹ anh mang 2 tỷ đến yêu cầu tôi rời khỏi con trai bà. Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào. Ngày chuyển dạ tôi sh-oc//k ng:;ất khi một tờ giấy được gửi đến…

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Buổi sáng, que thử t;;hai hiện lên hai vạch rõ ràng, tim tôi như ngừng đập. Vui mừng, lo lắng, bà;;ng ho;;àng – tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau. Tôi chưa kịp chia sẻ tin vui với Minh – người yêu tôi, thì chuông cửa reo lên. Trước mặt tôi là mẹ anh – bà Hương, với ánh mắt lạnh lùng và một chiếc cặp da đen bóng.

Bà không vòng vo. “Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi,” bà nói, giọng đều đều nhưng sắc như dao. Chiếc cặp được đặt xuống bàn, mở ra lộ những cọc tiền xếp ngay ngắn. Tôi s;ững s;;ờ. Minh và tôi đã yêu nhau ba năm, vượt qua bao khó khăn, nhưng gia đình anh luôn phản đối vì tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, không môn đăng hộ đối. Tôi cố giải thích, nhưng bà Hương cắt ngang: “Cô không xứng. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn.”

Tôi cầm cặp tiền, không nói một lời, và rời đi. Tôi không gặp Minh, không để lại thư, chỉ lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.

Tôi chuyển đến một thành phố nhỏ, nơi không ai biết tôi. Số tiền hai tỷ đủ để tôi bắt đầu lại, thuê một căn hộ nhỏ, mua đồ dùng cần thiết và sống qua ngày.
Ngày chuyển dạ đến bất ngờ. Cơn đau quặn thắt khiến tôi gần như ngất đi trên đường đến bệnh viện. Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng tiếng y tá nói về tờ giấy gì đó rồi ngất lim…

…tôi tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc, bụng đau âm ỉ, mồ hôi lạnh ướt lưng áo. Bên tai là tiếng khóc oe oe yếu ớt nhưng rõ ràng.

– Chúc mừng chị, mẹ tròn con vuông.

Tôi chưa kịp mừng thì cô y tá đặt vào tay tôi một phong bì màu nâu, nói nhỏ:

– Có người nhờ chuyển cho chị trước khi chị vào phòng sinh. Dặn là bắt buộc phải đọc.

Tay tôi run lên. Trực giác mách bảo điều gì đó rất không ổn. Tôi mở phong bì.

Bên trong không phải thư… mà là một bản sao hợp đồng.
Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty Minh đang đứng tên – trị giá gấp mười lần số tiền hai tỷ. Dưới cùng là chữ ký quen thuộc của mẹ anh… và chữ ký của chính tôi.

Tôi chết lặng.

Ký ức ập về như sét đánh. Ngày hôm đó, trong lúc hoảng loạn, tay tôi run rẩy nhận cặp tiền, bà Hương đã đẩy thêm một xấp giấy:
Chỉ là giấy xác nhận cô tự nguyện rời đi, để sau này không làm phiền gia đình tôi.

Tôi đã ký… mà không đọc.

Trang cuối cùng của phong bì là một lá thư viết tay, nét chữ run run nhưng dứt khoát:

“Cô tưởng tôi đuổi cô vì ghét cô sao?
Minh bị ung thư giai đoạn đầu. Gia đình tôi đã chuẩn bị phương án xấu nhất.
Nếu nó không qua khỏi, tôi không muốn con tôi ra đời mang thân phận mồ côi và bị cuốn vào tranh chấp tài sản.
Hai tỷ là để cô sống yên ổn.
Phần còn lại… tôi đã để cho đứa bé.”

Tôi bật khóc nức nở.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Minh đứng đó, gầy hơn trong ký ức, tóc cắt ngắn, ánh mắt đỏ hoe. Anh quỳ sụp xuống bên giường tôi, run rẩy nắm tay tôi:

– Anh xin lỗi… Anh tìm em suốt hai năm. Mẹ anh nói em bỏ anh vì tiền… đến hôm qua anh mới biết sự thật.

Tôi nhìn sang con mình, đứa bé đang ngủ ngoan trong vòng tay y tá, nhỏ bé mà kiên cường đến lạ.

Ngày tôi tưởng mình bị bán rẻ nhất…
Lại là ngày tình yêu được giữ lại bằng cách đau đớn nhất.

Có những người mẹ chọn làm ác nhân,
chỉ để con mình và cháu mình… được sống một cuộc đời yên ổn hơn.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *