Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống bát đũa trong khi con gái bà thì chỉ ngồi chơi. Đúng ngày mùng 3 thì chuyện kinhhoang đã xảy ra….

Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống bát đũa trong khi con gái bà thì chỉ ngồi chơi. Đúng ngày mùng 3 thì chuyện kinhhoang đã xảy ra….

Cái lạnh c//ắt d/a c/ắt th//ịt của những ngày đầu xuân không làm tôi ru/n r/ẩy bằng sự tủi thân đang dâng trào trong lòng. Tôi – một bà b//ầu 8 tháng, b/ụng t/o vượt mặt, di chuyển nặng nề như một con cánh cụt – đang phải cúi gập người bên giếng nước lạnh ngắt để xử lý “bãi chiến trường” bát đũa của 5 mâm cỗ. Đây là cái Tết đầu tiên tôi về làm dâu.

Trước khi cưới, Tuấn – chồng tôi – hứa hẹn đủ điều: “Nhà anh tâm lý lắm, em b/ầu b/í thế này về Tết chỉ việc ngồi chơi xơi nước, bố mẹ không bắt làm gì đâu”. Tôi tin anh, tin vào vẻ ngoài hào nhoáng và những lời mật ngọt. Nhưng thực tế lại là một cú tát điếng người.
Ngay ngày 29 Tết, vừa đặt chân về đến cổng, mẹ chồng đã giao ngay cho tôi cái chổi quét sân và một đống thực phẩm sống cần sơ chế. – “Con dâu mới thì phải biết việc. B//ầu chứ có phải què cụt đâu mà ngồi một chỗ. Ngày xưa tôi ch/ửa đ//ẻ ra bờ ruộng cấy lúa đến tận lúc v/ỡ ố/i có sao đâu”.

Câu nói đó của bà như một tấm kim bài miễn t/ử cho mọi sự hành hạ sau này. Từ 30 Tết đến mùng 2, ngày nào nhà chồng cũng có khách. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe mẽ nên ngày nào cũng bắt nấu 5-6 mâm cỗ linh đình. Điều đáng nói là nhà có cô em chồng tên Thư, 22ti, sức dài vai rộng nhưng tuyệt nhiên không động móng tay vào việc gì. Ăn xong, Thư buông bát đũa, lau mồm rồi tót lên phòng nằm lướt điện thoại hoặc trang điểm đi chơi.

– “Em nó còn nhỏ, lại đang giữ dáng để ra Giêng đi làm. Con là chị dâu, con làm gương đi” – Mẹ chồng tôi bênh con gái chằm chặp khi thấy tôi nhờ Thư nhặt mớ rau. Còn chồng tôi? Tuấn chìm đắm trong những cơn s//ay triền miên. Hết tất niên với bạn cấp 3 đến chúc Tết họ hàng. Mỗi lần tôi than m/ệt, đ/au lư/ng, anh lại gạt phắt đi: – “Em cứ quan trọng hóa vấn đề. Cố tí cho đẹp mặt anh. Chẳng lẽ để mẹ già lọ mọ nấu nướng à?”…

 

…Tôi cắn răng im lặng. Không phải vì cam chịu, mà vì mỗi lần con trong bụng máy lên thình thịch, tôi lại tự nhủ: “Ráng thêm chút nữa thôi, qua Tết là về.”

Nhưng mùng 3 Tết, ngày mà tôi không bao giờ quên, đã đến như một nhát dao chém thẳng vào số phận.

Sáng hôm đó, mẹ chồng lại gọi tôi dậy từ 5 giờ.
– “Hôm nay nhà có giỗ ông cố bên nội, làm cho đàng hoàng. 5 mâm, không được để mất mặt họ hàng.”

Tôi choáng váng. Đêm qua gần như không ngủ vì đau lưng và co bụng liên hồi. Bàn tay tôi run run đặt lên bụng, hơi thở nặng nhọc.
– “Mẹ ơi… con mệt quá… hay để con phụ nấu, còn rửa bát nhờ em Thư giúp con một chút được không ạ?”

Bà trừng mắt:
– “Mới có thế đã kêu. Con gái tôi không phải sinh ra để hầu hạ nhà chồng. Cô bầu thì tự mà biết thân phận!”

Tuấn lúc ấy đang cột giày chuẩn bị đi nhậu đầu năm. Anh liếc tôi một cái khó chịu:
– “Làm nốt hôm nay thôi mà. Mùng 3 rồi còn gì. Em đừng làm rối lên.”

Tôi không nói thêm lời nào.

Đến trưa, mâm cỗ bày kín nhà. Người ăn cười nói rôm rả, còn tôi đứng trong bếp, mồ hôi lạnh toát dù trời rét cắt da. Ăn xong, như mọi ngày, toàn bộ bát đũa được đẩy dồn về phía tôi.

Tôi bê chậu bát ra giếng.

Nước lạnh buốt.
Lưng tôi đau nhói.
Bụng dưới thắt lại từng cơn.

Đột nhiên…
“Ực!”

Một cơn đau xé toạc chạy dọc sống lưng xuống tận háng. Tôi khụy gối, tay bám chặt thành giếng. Tim đập loạn xạ. Tôi cúi xuống… và chết lặng.

👉 Máu.
Nước giếng loang ra một màu đỏ sẫm.

Tôi hét lên, tiếng hét yếu ớt nhưng đầy hoảng loạn:
– “Mẹ ơi… con… con đau quá…”

Trong nhà, tiếng cười nói vẫn râm ran. Không ai nghe thấy.

Cơn đau thứ hai ập tới dữ dội hơn. Tôi ngã sụp xuống nền đất lạnh, hai tay ôm bụng, nước mắt trào ra.
– “Cứu con… cứu cháu với…”

Lúc này Thư từ trong nhà đi ra, thấy tôi nằm co quắp thì hét lên:
– “Mẹ ơi! Chị dâu bị sao kìa!”

Mọi người ùa ra. Mẹ chồng tôi tái mặt khi nhìn thấy máu.
– “Trời đất ơi! Sao lại ra nông nỗi này?!”

Tuấn đứng sững như trời trồng.

Xe cấp cứu tới. Tôi được đưa lên cáng, cơn đau dồn dập như muốn xé đôi cơ thể. Trước khi cửa xe đóng lại, tôi nghe rõ mồn một giọng mẹ chồng run rẩy:
– “Chắc… chắc tại nó yếu vía…”


BỆNH VIỆN – PHÒNG CẤP CỨU

Đèn đỏ bật sáng.
Tuấn ngồi bệt xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.

Bác sĩ bước ra sau gần một tiếng, giọng nghiêm nghị:
– “Sản phụ sinh non, thai 33 tuần. Cháu bé phải nằm lồng kính theo dõi đặc biệt. Còn người mẹ… nếu đến chậm thêm 15 phút nữa thì không giữ được con.”

Cả nhà chết lặng.

Bác sĩ nhìn thẳng vào Tuấn:
– “Thai phụ 8 tháng tuyệt đối không được lao động nặng, càng không được tiếp xúc nước lạnh kéo dài. Gia đình không biết hay sao?”

Không ai trả lời.

Mẹ chồng tôi lắp bắp:
– “Tôi… tôi tưởng ngày xưa tôi cũng làm thế…”

Bác sĩ lạnh lùng:
– “Không phải ai sống sót cũng đồng nghĩa là đúng.”


MỘT TUẦN SAU

Tôi tỉnh lại, yếu ớt nằm trên giường bệnh. Con tôi nằm trong lồng kính, bé xíu, thở từng nhịp mong manh.

Tôi không khóc.
Không oán trách.
Chỉ lặng lẽ ký vào một xấp giấy mà bố mẹ đẻ tôi mang tới.

👉 Đơn ly hôn.
👉 Biên bản xác nhận hành vi ngược đãi phụ nữ mang thai (do bệnh viện lập).

Tuấn quỳ xuống, khóc nức nở:
– “Anh xin lỗi… anh không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy…”

Tôi nhìn anh, giọng bình thản đến lạ:
– “Nếu hôm đó con chết, anh có nghĩ là nghiêm trọng không?”

Anh câm lặng.

Tết năm đó, nhà chồng tôi đóng cửa im lìm.
Còn tôi, nằm trong phòng hồi sức, tay đặt lên lồng kính của con, lần đầu tiên thấy lòng mình… nhẹ nhõm.

👉 Có những chuyện kinh hoàng không xảy ra để giết chết ta,
👉 mà để mở mắt ta ra khỏi một cuộc hôn nhân sai lầm.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *