30 cuộc gọi nhỡ trong đê//m muộn và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ///au lắm… C///ứu…”…
Đêm ấy phố xá lung linh ánh đèn, người ta tấp nập tay trong tay đi dạo, tặng quà, tặng hoa cho người phụ nữ của mình. Chỉ riêng Hương, ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, bên cạnh là chiếc bàn ăn nguội ngắt với bát canh đã váng mỡ. Tối nay cô gửi con trai sang ông bà ngoại vì cứ ngỡ hai vợ chồng sẽ có một buổi tối lãng mạn. Ai ngờ 7 giờ tối anh gọi điện báo bận vì phải đi gặp đối tác quan trọng, dặn cô đừng đợi cơm.
Nhưng linh cảm người đàn bà đã từng chịu tổn thư/ơng khiến ti/m Hương cồn cào bất an. Cô mở điện thoại, nhìn màn hình không một tin nhắn. Đã 9 giờ tối chồng vẫn chưa về. Không hoa, không lời chúc. Chỉ là một sự im lặng dài đến nghẹt thở.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ: “Chồng chị đang trong nh//à ngh//ỉ với em này Anh ấy bảo anh ấy ch//án con m//ẹ s//ề rồi nên đêm nay không về đâu. Không tin chị đến nh/à ng/hỉ Hương Sen mà xem.” Kèm theo là một tấm ảnh — Hoàng đang ô//m một cô gái trẻ, khuôn mặt rạng rỡ trong m//en r//ượu và phản chiếu ánh đèn hồng mờ mờ phía sau.
Tay Hương r/un lên, ti//m nh/ói bu/ốt như bị ai b//óp nghẹt. Cô gọi cho chồng. Một lần. Hai lần. Ba lần… Đến cuộc gọi thứ 30, chỉ vang lên bên tai giọng nói lạ//nh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Không chịu nổi, Hương khoác vội áo, lấy chìa khóa xe l//ao ra đường. Để rồi sau đó….

…Để rồi sau đó, mưa đổ xuống như trút, gió quất vào mặt buốt rát. Hương phóng xe trong vô thức, đầu óc quay cuồng bởi bức ảnh kia, bởi từng tiếng tút dài lạnh lẽo của tổng đài.
Đến trước nhà nghỉ Hương Sen, cô vừa dựng xe thì một cơn đau nhói xé toạc bụng dưới. Hương khụy xuống bậc thềm, tay ôm chặt bụng, mồ hôi lạnh túa ra dù mưa đã ướt sũng lưng áo. Cô run rẩy mở điện thoại, bấm số chồng lần nữa. Không được. Lần nữa. Vẫn không.
30 cuộc gọi nhỡ hiện đỏ chói trên màn hình.
Trong cơn hoảng loạn, Hương nhắn dòng cuối cùng, chữ xiêu vẹo vì tay run:
“Anh ơi… Em đau lắm… Cứu em…”
Gửi xong, điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống nền gạch lạnh. Trước mắt Hương tối sầm.
Cùng lúc đó, trong căn phòng ánh đèn hồng mờ ảo, Hoàng đang cười nói thì điện thoại rung liên hồi. Anh cau mày tắt chuông, liếc qua màn hình thấy tên vợ, bĩu môi:
— “Lại làm trò.”
Tin nhắn hiện lên. Chỉ một dòng ngắn.
Tim Hoàng bỗng thắt lại. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đứng bật dậy.
— “Tôi… tôi có việc gấp.”
Cô gái trẻ còn chưa kịp phản ứng, Hoàng đã lao ra ngoài, phóng xe trong mưa. Trước nhà nghỉ, ánh đèn nhấp nháy chiếu xuống một thân người nằm co quắp.
— “Hương!”
Anh quỳ sụp xuống, bế cô lên. Hương thở dốc, môi tái nhợt, bàn tay bám chặt vạt áo anh.
— “Con… con mình…”
Tiếng còi xe cấp cứu xé mưa. Đèn trắng chói lòa. Những câu hỏi dồn dập. Hoàng ngồi ngoài hành lang bệnh viện, áo ướt sũng, tay run đến mức không cầm nổi cốc nước.
Bác sĩ bước ra, giọng trầm:
— “Chị nhà băng huyết do thai ngoài tử cung vỡ. Đưa đến chậm chút nữa là nguy hiểm tính mạng. Chúng tôi đã mổ cấp cứu. Không giữ được thai.”
Hoàng chết lặng. Tai ù đi. Hình ảnh bữa cơm nguội, những cuộc gọi bị tắt, bức ảnh anh ôm người khác… đập dồn dập trong đầu.
Rạng sáng, Hương tỉnh lại. Cô nhìn lên trần nhà trắng toát, đôi mắt khô ráo đến lạ. Hoàng đứng cạnh, gương mặt hốc hác.
— “Anh xin lỗi… Anh đã sai…”
Hương quay đầu sang phía cửa sổ. Ngoài kia, mưa đã ngớt.
— “Em không cần lời xin lỗi,” cô nói rất khẽ. “Em cần sự có mặt. Nhưng anh đã không ở đó.”
Cô nhắm mắt lại, nước mắt tràn ra, giọng vẫn đều:
— “Đêm qua, khi em nhắn ‘cứu em’, em không chỉ cầu cứu vì cơn đau. Em cầu cứu cuộc hôn nhân này. Và anh… đã đến quá muộn.”
Hoàng quỵ xuống, nức nở. Nhưng Hương đã quay lưng.
Vài tuần sau, Hương bế con trai về nhà ngoại. Căn phòng nhỏ trở nên trống trải. Trên bàn, Hoàng thấy chiếc điện thoại cũ của vợ, màn hình vẫn dừng ở 30 cuộc gọi nhỡ.
Có những tiếng gọi,
nếu không bắt máy kịp thời,
sẽ trở thành nỗi ân hận suốt đời.