Chăm cháu giúp con trai đến tận 8 năm, chẳng màng nhà cửa ở quê, một hôm đón cháu đi học về sớm tình cờ nghe cuộc trò chuyện “khôn l;ỏi” của hai vợ chồng, tôi ôm quần áo bỏ về quê, gọi thế nào cũng không lên, và rồi sau 3 ngày…

Chăm cháu giúp con trai đến tận 8 năm, chẳng màng nhà cửa ở quê, một hôm đón cháu đi học về sớm tình cờ nghe cuộc trò chuyện “khôn l;ỏi” của hai vợ chồng, tôi ôm quần áo bỏ về quê, gọi thế nào cũng không lên, và rồi sau 3 ngày…

 

Tôi là mẹ chồng, cũng là “bảo mẫu toàn thời gian” suốt 8 năm qua cho gia đình thằng Tú – con trai trưởng. Từ khi con dâu sinh đứa đầu lòng, tôi khăn gói từ quê lên thành phố trông cháu, cơm nước, chợ búa, dọn dẹp, không lương cũng chẳng một tiếng than.

Người ngoài cứ tưởng tôi sướng, sống trong nhà cao cửa rộng giữa phố. Nhưng có ai biết suốt 8 năm, tôi chưa từng dám mua cái áo mới, Tết nào cũng lủi thủi giữ nhà để vợ chồng nó đi du lịch. Nhà cửa ở quê bỏ hoang, vườn tược mọc đầy cỏ, hàng xóm còn bảo:
“Bà sống cho nhà nó chứ có sống cho mình đâu.”


Chiều hôm đó, tôi đến trường đón cháu sớm hơn mọi ngày. Trời mưa nhẹ, tôi đi đường tắt ngang qua quán cà phê nhỏ gần chung cư. Vừa đi ngang thì nghe giọng con dâu quen thuộc:

– Mẹ chồng ở đây tiện thì giữ lại thôi, chứ em tính rồi, bà có lương hưu ít ỏi chứ không có tài sản gì để chia đâu.
– Ừ, đỡ thuê giúp việc. Với lại, nhà cửa ở quê để hoang thì có ngày cũng mất, bà mà về luôn cũng chả sao.
– Bà về mà không lên nữa thì càng tốt, đỡ vướng. Lúc cần thì đón cháu về quê chơi vài bữa là được.”

Tôi đứng chết lặng giữa mưa, chiếc áo mưa mỏng như chẳng che nổi cái lạnh chạy dọc sống lưng.
Mình là người thừa thật rồi.


Tối hôm đó, tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ gấp đồ, nhét hết áo quần vào túi, chừa lại vài bộ đồ cháu nội.
Sáng sớm hôm sau, tôi bắt xe về quê.


Ba ngày sau.

Điện thoại réo liên tục, tôi không nghe. Tin nhắn dồn dập từ con trai:
“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? Mẹ đừng giận bọn con… Con không biết chuyện đó…”

Rồi tin nhắn từ cháu nội:
“Bà ơi, con nhớ bà. Con đi học về không thấy bà, con khóc đó.”

Đến chiều ngày thứ ba, tôi đang nhổ cỏ ngoài vườn thì thấy chiếc ô tô quen đậu trước ngõ. Con trai tôi lao xuống, ôm lấy tôi bật khóc:

– Con xin lỗi mẹ! Con nghe được đoạn ghi âm mẹ để lại trong điện thoại của cháu… Mẹ đi rồi, nhà trống trơn, cháu bệnh không ai chăm, con mới hiểu mẹ quan trọng thế nào…

Tôi rút tay ra, giọng bình thản:
– Giờ mới hiểu thì muộn rồi. Tao không lên nữa đâu. Tao ở đây, sống phần đời còn lại cho chính mình. Nhà đó là của tụi bây. Còn tao – chỉ là người ở nhờ.”Một tuần sau, con dâu đích thân về quê xin lỗi, mang theo bản photo sổ đỏ:
– Bố mẹ chồng đã âm thầm sang tên mảnh đất vườn cho bà từ 3 năm trước, vì “ai chăm mình lúc già thì mình để lại”. Bây giờ con mới hiểu… quá muộn.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *