Vợ xɪɴ ᴄʜồɴɢ ᴛɪềɴ ᴍᴜᴀ cái váy mới để mặc trong sɪɴʜ nhật ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ 𝟸 ᴛᴜổɪ, chồng ɴéᴍ ᴄʜᴏ 𝟻𝟶𝟶 ɴɢàɴ

Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong căn phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Mai ngồi lặng lẽ bên cạnh cậu con trai hai tuổi đang say giấc, tay cô vân vê gấu áo phông đã sờn cũ. Hôm nay là sinh nhật tròn hai tuổi của bé Bo, và cũng là buổi đại tiệc của gia tộc họ Trần – một đế chế kinh doanh có tiếng tăm.

Nghe tiếng lạch cạch ở cửa, Mai đứng dậy. Thành bước vào, mùi rượu vang và nước hoa phụ nữ nồng nặc phả ra từ chiếc áo vest đắt tiền. Chẳng thèm nhìn vợ, anh ta ném chiếc cặp da xuống sofa.

“Thành này…” Mai khẽ khàng lên tiếng, giọng cô hơi run. “Ngày mai là tiệc sinh nhật con ở nhà nội. Em… em muốn xin anh ít tiền mua một chiếc váy mới. Đồ cũ của em đều đã chật và lỗi mốt cả rồi.”

Thành dừng lại, quay đầu nhìn Mai bằng ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Một cái nhìn đầy sự ghẻ lạnh. Anh ta rút từ trong ví ra một tờ 500 nghìn đồng, không đưa tận tay mà thẳng tay ném nó lên mặt bàn trà, tờ tiền mỏng manh rơi xuống sàn nhà một cách trơ trẽn. “Cầm lấy,” Thành buông giọng khinh miệt. “Xấu như lợn xề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp vàng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu. Mua cái nào tử tế vào, đừng có mặc mấy loại rẻ tiền làm mất mặt tôi với quan khách.”

Mai nhìn tờ tiền nằm cô độc trên nền gạch. Trái tim cô thắt lại, cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Cô không cúi xuống nhặt. Cô chỉ ngước lên nhìn người đàn ông mình từng yêu say đắm, giờ đây chỉ còn là một kẻ kiêu ngạo và trống rỗng.

“Anh thật sự nghĩ vậy sao?” Mai hỏi nhỏ.

“Đừng có hỏi thừa. Lo mà chuẩn bị cho tốt đi!” Thành gắt gỏng rồi đi thẳng vào phòng tắm, để lại Mai đứng đó giữa bóng tối bao trùm. Cô lẳng lặng quay bước, không cầm lấy đồng tiền bố thí kia.

Tối hôm sau, biệt thự nhà họ Trần rực rỡ ánh đèn. Hàng trăm khách mời là những đối tác làm ăn, những người có máu mặt trong giới thượng lưu tề tựu đông đủ. Thành đứng giữa sảnh, ly rượu vang trên tay, cười nói đắc ý. Anh ta đang tận hưởng cảm giác là “người thừa kế sáng giá”, người đang vận hành khối tài sản khổng lồ của gia đình.

Mọi người bắt đầu xì xào khi nhân vật chính của buổi tiệc xuất hiện. Nhưng không phải Thành, mà là Mai.

Cánh cửa sảnh chính mở ra. Mai bước vào, thanh tao và lộng lẫy trong chiếc váy lụa cao cấp màu đen tuyền, cắt xẻ tinh tế tôn lên vóc dáng mảnh mai mà quyến rũ. Trông cô không hề giống “con lợn xề” mà Thành từng nhạo báng. Khí chất sang trọng và đôi mắt sắc lạnh của cô khiến cả khán phòng nín lặng.

Thành sững sờ, ly rượu trên tay suýt rơi xuống. Anh ta bước vội đến, rít qua kẽ răng: “Cô lấy tiền đâu ra mua bộ váy này? Tôi bảo cô mua đồ tử tế, chứ không bảo cô đi mượn nợ để làm màu!”

Mai không trả lời anh ta. Cô thản nhiên bước lên sân khấu chính, nơi bố mẹ Thành đang đứng. Cô nhận lấy micro từ tay người quản trò, nụ cười trên môi bình thản đến lạ lùng.

“Kính thưa các vị khách quý, thưa bố mẹ,” Mai dõng dạc nói, giọng cô vang vọng khắp sảnh tiệc. “Hôm nay là sinh nhật tròn hai tuổi của con trai con. Nhưng cũng là ngày con muốn tặng cho bản thân mình một món quà: Sự tự do.”

Mọi người bắt đầu xôn xao. Thành biến sắc, định lao lên kéo cô xuống nhưng đã bị hai người đàn ông lạ mặt trong bộ vest đen – vốn là vệ sĩ riêng của bố mẹ Mai – ngăn lại.

Mai nhìn thẳng vào mắt Thành, từng chữ đanh thép:

“Hôm nay, con xin tuyên bố sẽ ly hôn với người đàn ông này. Một người chồng không chỉ coi thường, miệt thị vợ mình bằng những lời lẽ xúc phạm nhất, mà còn là một kẻ ngoại tình, lăng nhăng bên ngoài ngay cả khi con trai mình còn chưa cai sữa.”

Cô giơ điện thoại lên, màn hình lớn phía sau sân khấu lập tức trình chiếu những hình ảnh Thành ôm ấp những cô gái lạ trong khách sạn, những dòng tin nhắn chuyển khoản hàng trăm triệu cho nhân tình, đối lập hoàn toàn với tờ 500 nghìn anh ta ném lên bàn tối qua.

Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Bố mẹ Thành tái mặt vì xấu hổ. Thành gào lên: “Cô điên rồi! Cô lấy quyền gì mà làm loạn ở đây? Cút ra khỏi nhà tôi ngay!”

Mai cười nhạt, lấy ra một tệp hồ sơ đỏ đặt lên bàn:

“Nhà của anh? Anh nhầm rồi Thành ạ. Bố mẹ tôi đã quá dung túng cho anh suốt 3 năm qua. Căn biệt thự này và chiếc xe sang trọng anh đang đi đều đứng tên tôi, là tài sản bố mẹ tôi cho riêng tôi trước khi cưới. Tôi đã ký đơn thu hồi lại toàn bộ. Ngay đêm nay, mời anh rời khỏi đây với hai bàn tay trắng, đúng như lúc anh bắt đầu.”

Dưới ánh đèn sân khấu, Mai trông thật quyền lực. Cô cúi chào bố mẹ chồng cũ một cách lịch sự nhưng xa cách, rồi bế con trai từ tay người giúp việc, bước thẳng ra phía cổng nơi chiếc limousine của gia đình mình đã chờ sẵn.

Phía sau lưng cô, Thành quỵ xuống giữa những lời xì xào chê bai của hàng trăm khách mời. Chiếc váy mới của Mai không chỉ đẹp vì lụa là, mà nó đẹp vì đó là bộ áo giáp của một người phụ nữ đã quyết định đứng dậy từ đống tro tàn của sự khinh rẻ.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website. Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *