Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa, trên người cô ấy là chiếc váy màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị m;;ặc tr:;ái

Tôi 34 tuổi, đang chuẩn bị làm bố lần đầu tiên. Thảo vợ tôi đang mang thai ở tháng thứ 7. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn bình yên, đầy yêu thương. Nhưng chỉ một đêm, khi tôi bất ngờ trở về sớm hơn dự kiến, tất cả niềm tin của tôi suýt chút nữa đổ vỡ, chỉ vì… một chiếc váy hồng mặc trái.

Hôm đó tôi đi công tác TP.HCM ba ngày. Công ty yêu cầu làm thêm báo cáo nên chuyến bay về bị dời muộn. Tôi định nhắn cho vợ, nhưng rồi lại thôi: “Thôi để dành tạo bất ngờ.” Tôi nhớ cô ấy da diết, nhớ dáng vẻ bầu bí nặng nhọc, nhớ cả tiếng thở mệt của Thảo khi nằm nghiêng trở mình.

Tôi về đến nhà đã gần 1 giờ sáng. Trong nhà tối om, chỉ có ánh đèn ngủ le lói từ phòng ngủ. Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái. Mặt ngoài của váy lộn vào trong, đường chỉ nổi lên rõ rệt, lộ cả mác vải.

Đi công tác về bất ngờ lúc nửa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái tôi tái mặt - 1

Một ý nghĩ đáng sợ vụt qua: Tại sao vợ tôi lại mặc váy trái? Phải chăng… có ai đó vừa vội vã trốn ra ngoài? Phải chăng cô ấy có điều gì giấu giếm? Tôi thấy máu dồn lên mặt, tim đập dồn dập. Đầu óc quay cuồng, dựng lên hàng loạt kịch bản tồi tệ: một người đàn ông khác, sự phản bội, đứa bé trong bụng liệu có chắc là của tôi?

Tôi đứng lặng cả phút. Nhìn dáng người vợ đang ngủ, bụng bầu nhô cao, hơi thở đều đều. Cơn giận dữ và nghi ngờ khiến chân tay tôi run lên. Tôi tiến đến, khẽ lay vai cô ấy, giọng nghẹn lại:

– Em… sao lại mặc váy trái?

Thảo giật mình thức dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ. Nhìn thấy tôi, cô ấy ngạc nhiên:

– Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước?

Cô ấy toan ngồi dậy nhưng rồi cau mày vì cái bụng nặng. Tôi lặp lại câu hỏi, lần này gay gắt hơn:

– Em mặc váy trái làm gì? Em làm gì sau lưng anh?

Thảo nhìn tôi, mắt mở to, gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, rồi bỗng đỏ hoe. Nước mắt cô ấy trào ra:

– Anh… nghĩ gì vậy? Anh nghi ngờ em sao?

Tôi lặng thinh, không dám trả lời. Chỉ nhìn chằm chằm chiếc váy hồng. Vợ tôi nghẹn ngào giải thích:

– Em ngủ dậy giữa đêm đi vệ sinh. Trời nóng quá, em thay váy nhưng mệt quá nên mặc nhầm… Em còn không soi gương, chỉ muốn nằm xuống nhanh thôi… Anh à, em đang bầu bì, còn hơi sức đâu mà…

Giọng cô ấy run rẩy, bàn tay đặt lên bụng như bản năng che chở cho con. Nhìn vợ như thế, tim tôi nhói lên. Tôi nhớ lại suốt 7 tháng qua: những đêm Thảo mất ngủ vì chuột rút, cô ấy vừa khóc vừa bảo: “Em sợ sinh lắ”. Nhớ những bữa cơm cô ấy nôn thốc nôn tháo, sút cân mà vẫn cố ăn cho con. Tôi đã để mặc trí tưởng tượng của mình phá nát tất cả chỉ trong vài giây. Tôi cúi đầu xin lỗi, ôm lấy cô ấy. Thảo tựa vào vai tôi, vừa khóc vừa nấc:

– Em mệt mỏi lắm rồi. Cơ thể thay đổi, em xấu xí, mệt mỏi, giờ còn bị chồng nghi ngờ…

Tôi siết chặt vợ hơn, lòng trào lên nỗi hối hận. Tôi chỉ nói được đúng một câu:

– Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh chỉ sợ mất em.

Đi công tác về bất ngờ lúc nửa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái tôi tái mặt - 2

Đêm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau trên giường, ánh đèn ngủ vàng dịu. Thảo kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện: từ việc em hay quên hơn khi mang thai, đến nỗi sợ hãi mỗi lần bác sĩ bảo phải theo dõi sát sao vì thai hơi nhỏ. Cô ấy thú thật: “Nhiều lúc em soi gương, thấy mình béo ú, mặt nổi mụn, em còn sợ anh chán ghét. Vậy mà giờ đến anh cũng nghi ngờ…”.

Những lời ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi nắm tay Thảo, hứa sẽ không để điều đó lặp lại. Tôi hiểu, khi phụ nữ mang bầu, thứ họ cần nhất không chỉ là tiền bạc hay lời động viên, mà là niềm tin tuyệt đối của người chồng.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo gà cho vợ. Khi tôi bưng bát cháo vào phòng, Thảo ngồi trên giường, tay vuốt bụng. Nhìn thấy tôi, cô ấy cười, nụ cười mệt nhưng ấm áp. Tôi ngồi xuống, đưa tay áp vào bụng vợ, cảm nhận cú đạp nhẹ của con. Tim tôi lại trào dâng cảm giác bình yên.

Mấy ngày sau, Thảo giặt lại chiếc váy hồng và xếp gọn gàng. Tôi nhìn chiếc váy, thấy nó không còn là “bằng chứng” của phản bội, mà như một kỷ niệm: nhắc nhở tôi về khoảnh khắc suýt mất niềm tin, và may mắn khi vẫn giữ được người phụ nữ mình yêu thương nhất.

Giờ đây, mỗi đêm nằm cạnh Thảo, tay đặt trên bụng bầu, tôi thầm hứa với bản thân: Không để những hoài nghi ngốc nghếch phá vỡ hạnh phúc mà chúng tôi đang có. Và cũng không bao giờ quên: phía sau một chiếc váy mặc trái có thể chỉ là mệt mỏi, áp lực và nỗi vất vả mà phụ nữ bầu bí phải trải qua, thứ mà chỉ khi làm chồng, làm cha, tôi mới hiểu hết.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *