Ch:;ê chồng cũ gia trưởng, tôi vội vàng ly hô-n rồi lấy chồng tiến sĩ ở tuổ:;i 40, 2 ngày sau đám cưới thì nước mắt chan cơm

Ngày xưa, tôi lấy anh – một người đàn ông hiền lành, chịu khó, thương vợ con. Nhưng vì tính cách gia trưởng, cái gì cũng muốn quyết, từ bữa cơm đến chuyện tiền nong, khiến tôi nhiều lúc ngột ngạt. Sau những trận cãi vã liên miên, tôi vội vàng quyết định ly hôn, miệng còn buông câu đầy tự tin:

– “Tôi sẽ lấy người hơn anh gấp trăm lần, để biết thế nào là hạnh phúc.”

Chỉ vài tháng sau, tôi đúng thật quen được một người đàn ông học cao, bằng cấp đầy mình, tiến sĩ hẳn hoi, hơn tôi 10 tuổi. Đám cưới diễn ra rình rang, tôi ngẩng cao đầu vì nghĩ mình đã bước sang một trang đời mới.

Thế nhưng, chỉ đúng 2 ngày sau đám cưới, tôi đã nếm đủ mùi cay đắng. Bữa cơm đầu tiên về làm dâu, mẹ chồng cau có bảo tôi không biết nấu ăn. Chồng tôi thì lạnh lùng, chẳng những không bênh vợ mà còn nói thẳng:

– “Lấy tôi, cô phải biết vị trí của mình. Tôi không thích kiểu đàn bà lắm lời.”

Câu nói ấy như nhát dao cứa thẳng vào lòng. Tôi nuốt cơm mà nước mắt chan đầy bát. Càng đau hơn, khi nhận ra chồng mới so với “gia trưởng” ngày trước còn khắc nghiệt, lạnh nhạt gấp trăm lần.Có thể là hình ảnh về đám cưới và văn bản

Trong cơn tủi nhục, tôi lén bấm số gọi cho chồng cũ. Anh im lặng nghe hết, rồi bất ngờ xuất hiện ngay trong đêm. Anh ném thẳng vào mặt tôi một xấp tiền 300 triệu, giọng khàn khàn:

– “Cô thích tiền, thích danh vọng, tôi cho cô hết. Nhưng từ nay đừng gọi cho tôi nữa.”

Anh quay lưng đi, còn tôi ngồi bệt giữa nhà, nước mắt giàn giụa, tay run rẩy ôm chặt xấp tiền kia.

Nhưng đời nào có ngờ…

Sáng hôm sau, cả khu phố náo loạn khi có tiếng kèn trống tang lễ rền vang. Tôi chạy theo dòng người, rồi chết lặng khi thấy người đàn ông vừa rời đi tối qua, nay nằm bất động trong quan tài, khăn tang trắng phủ đầy sân nhà anh.
Hóa ra, anh ra về trong đêm thì bị tai nạn. Xấp tiền ném cho tôi vẫn còn nguyên vẹn trên bàn thờ, nằm cạnh di ảnh anh với nụ cười hiền hậu.

Tôi quỵ xuống, nghẹn ngào, vừa gào khóc vừa tự tát mình:
– “Anh gia trưởng cũng được… miễn anh còn sống! Sao ông trời lại tàn nhẫn thế này…”

Cả đời tôi ân hận, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *