Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ: “Người nên nằm trong q;;uan t;;ài… đã ch;;;;ết từ rất lâu rồi.” Và chỉ tôi hiểu, con bé không hề nói sai…
Đá;;m t;;ang chồng tôi đông kín người. Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụ//ng ki/nh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.
Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ. Tôi nghe thấy tiếng xì xào:
“Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
“Vợ con còn trẻ…”
“Con bé nhỏ quá…”
Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đ/ám tan//g. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.
Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.
Không ai kịp ngăn.
Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.
Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:
“Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.
Mọi người sữn;;g s;;ờ.
Một vài người thì thầm:
“Con bé nói gì vậy?”
“Nó bị làm sao thế?”
Tôi c;;hết lặ;;ng.
Không phải vì xấ;u h;;ổ.
Mà vì tôi hiểu.

Tôi chết lặng.
Không phải vì xấu hổ.
Mà vì tôi hiểu.
Hoàng – chồng tôi – đã chết từ rất lâu rồi.
Không phải hôm nay.
Không phải trong tai nạn giao thông cách đây ba ngày.
Mà là từ cái đêm anh ta khóa trái cửa phòng, mặc kệ tôi và Linh ngồi ngoài hành lang đến sáng.
Từ ngày đó, trong mắt con bé, bố nó đã chết.
Mọi người xúm lại, kéo Linh xuống. Ai đó quát khẽ:
“Con nít biết gì mà nói linh tinh!”
“Xin lỗi họ hàng đi!”
Tôi vẫn ngồi yên.
Tay đặt lên thành quan tài lạnh ngắt.
Lạnh như những năm tháng hôn nhân của tôi.
Hoàng từng là một người chồng.
Rồi dần dần, chỉ còn là một cái bóng trong nhà.
Anh ta không đánh tôi.
Không chửi mắng.
Nhưng cũng chưa từng ôm con gái mình lấy một lần suốt bảy năm cuối.
Những bữa cơm Linh ngồi đợi, thức ăn nguội lạnh.
Những buổi họp phụ huynh chỉ có mình tôi.
Những đêm con sốt cao, tôi bế con chạy trong mưa, còn anh ta tắt điện, giả vờ ngủ.
Có lần Linh hỏi tôi, rất nhỏ:
“Mẹ ơi… bố có còn sống không?”
Tôi đã không trả lời.
Và con bé hiểu theo cách của nó.
Trong ký ức của Linh, bố nó đã chết từ rất lâu rồi.
Người nằm trong quan tài hôm nay… chỉ là một thân xác được gọi tên là “bố”.
Thầy cúng lúng túng, tiếp tục tụng kinh.
Tiếng khóc lại vang lên.
Họ hàng lại xì xào.
Chỉ riêng Linh, con bé đứng lặng, mắt không rời quan tài.
Tôi bước tới, quỳ xuống trước mặt con.
Lần đầu tiên trong đám tang, tôi khóc.
Không phải khóc cho người chết.
Mà khóc vì nhận ra, con gái tôi đã phải lớn lên sớm hơn tôi tưởng rất nhiều.
Tôi ôm con vào lòng, thì thầm:
“Ừ… mẹ biết.
Người con cần… đã chết từ lâu rồi.”
Ngoài kia, nhang khói vẫn nghi ngút.
Trong này, tôi và con, cuối cùng cũng có thể tiễn đưa một người…
đã rời khỏi cuộc đời mình từ rất lâu.