Bị mẹ chồng é::p rửa 10 mâm bát khi đang b:;ầu, dâu trẻ ‘đạ::pt::an tành’

Bị mẹ chồng é::p rửa 10 mâm bát khi đang b:;ầu, dâu trẻ ‘đạ::pt::an tành’

Người ta bảo hôn nhân là hồng mồ hôi của tình yêu, còn tôi thì thấy nụ hôn giống như một cánh bạc. Mà đen đủi thay, ngay lúc đầu, tôi đã bốc phải lá bài mang tên “Mẹ Chồng”.

Tôi – một cô gái hiện đại, cũng từng nghe “truyền thuyết” về những bà mẹ chồng ghê sợ, nhưng vì tình yêu (và vì trót “dính” bầu), tôi vẫn ánh mắt đưa chân. Chồng tôi, Tuấn, là người hiền lành, nhưng kẹt ở giữa nên nhiều khi cũng chỉ biết gãi đầu gãi cười trừ.

Ngày đầu tiên về ra mắt, tôi đã được mùi mùi “sát khí”. Nghe Tuan bảo ông nội mới mất vài tháng, tôi chug đặt một lẵng hoa xuất khẩu to đùng, toàn nho Mỹ, iOS Envy để mang đến hoa oải hương. Nghĩ nghĩ sẽ được khen là hiểu chuyện, ai dè vừa đặt lẵng quả lên bàn, mẹ chồng tương lai – bà Tuyết – đã minh họa một cái sắc lẹm:

“Gớm, cô mua cái lẵng này định để tế ai? Ông nội thằng Tuấn mất rồi, giờ trong nhà còn mỗi tôi là già nhất. Cô mua đồ cúng thế này, chắc mong tôi lên bàn thờ ngồi sớm để cô rảnh nợ hả?”

Tôi đứng hình, mỉm cười cứng trên môi. Cả buổi học hôm nay, không có khí cụ nào nặng nề như vậy. Tôi làm gì bà cũng soi. Sửu rau thì bảo giá nước, tẩy quả thì bảo tẩy dày mất hết thịt. Tôi biết ngay, kiếp làm dâu của mình sẽ có bất kỳ phim cung đấu nào khác.

Đám cưới diễn ra bằng mặt mà không cần bằng lòng. Nhà chồng vin vào cuộc bầu cử trước của tôi, ép uổng đủ đường, thậm chí chí ra điều kiện phải sống chung mới cho cưới. Vì thương con trong bụng, tôi chắc chắn chịu đựng.

Ngày cưới, tôi tự thanh xanh mét mặt bạn. Khách khứa vừa về hết, tôi mệt lả định lên phòng nghỉ một chút thì tiếng bà Tuyết vang lên lanh lảnh dưới bếp: “Cái Lan đâu? Xuống đây ngay! Đừng tưởng cưới xong rồi thì trốn lên phòng ườn ra đấy làm bà hoàng hoàng nhé.

Tôi bước xuống bếp. Trước mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng: Mâm bát của hơn 20 bữa ăn ngổn ngang, chồng chất lên nhau như núi Thái Sơn. Cô cô, mấy dì bên chồng ăn xong đã phủi mo đi về sạch, để lại bãi chiến trường cho nàng dâu mới.

Bà tuyết chống nạnh, chỉ tay: “Đấy, rửa cho sạch đi. Ngày xưa tôi đi làm dâu rửa cả mâm còn được, cô mới có tí tuổi đừng có mà kêu ca. Tuấn thấy vợ mệt, định hướng tay vào giúp thì bị bà cô: “Đàn ông con trai đi lên nhà uống nước! Việc bếp núc là của đàn bà, chiều vợ quá hư thân, thư giãn lên đầu lên cổ ngồi đấy con ạ.”

Tuấn nhìn tôi kháng rồi lủi thủi đi lên. Tôi nhìn tràn bát đĩa dầu mỡ, lại nhìn cái bụng lùm lùm và cơn nôn nôn dâng lên tận cổ. Sự ức chế nén nén lâu nay đã nổ. Tôi không thể trả lại được nữa. Bà muốn tôi rửa à? Được, tôi sẽ rửa theo cách của tôi.

Tôi càn quét áo, nhưng thay vì ngồi xuống, tôi giả vờ yên tĩnh choạng. “Ôi… ôi…đầu quá…”. Tôi lam bẩm sinh rồi “vô tình” vung tay một cái thật mạnh vào chồng bát đĩa cao sừng bên cạnh.

XOẢNG!!! RẦM!!!

Âm thanh phá hoại trời lở đất. Hàng võ cái bát sứ, đĩa tàn tan tành, mảnh sành tung tóe toàn sàn bếp. Bà Tuyết đang ngồi tĩnh lặng ở phòng khách, nghe tiếng động liền kề xuống như vịnh. Nhìn bãi chiến trường, mặt bà đỏ gay, mắt long lên sấm sét: “Trời ơi là trời! Cô làm cái trò gì thế này? Cô định phá cái nhà này hả? Đồ con dâu phục vụng thối nát! Cô… cô…”

Bà căn cứ đánh tôi. Tôi hít ngược lại, nhưng thay vì sợ hãi, tôi lại nở một nụ cười ngượng, tay cầm chiếc điện thoại đang sáng màn hình: “Ôi con xin lỗi mẹ! Con sơ ý quá. Tại… tại con vui quá mẹ ạ. Mẹ con vừa gọi điện tin mừng, con nhảy cẫng lên nên hụt tay…”

Bà Tuyết khựng lại, vẫn hậm hực: “Tin vui gì mà Máy phá nát cả bát đĩa nhà tao? Trúng số à?”. Tôi giả bộ ngây thơ, nói để rõ ràng: “Dạ còn hơn cả mét số mẹ! Mẹ con bảo nhà nhà mặt phố 5 tầng mà bố mẹ cho con làm của hồi môn ấy, vừa có khách chốt giá 20 tỷ rồi! Khách mời hưng ngay trong đêm. Mẹ con bảo con về gấp để ký giấy bán nhà, rồi mẹ cho con cầm cả 20 tỷ đấy về đây để lo cho cháu nội.”

“Hai… hai mươi lăm á?” – Mắt bà Tuyết mở đến hết cỡ, mồm mồm mồm, cách cơ mặt đang co rúm vì giận dữ giãn ra một cách hài hước. “Đúng vậy ạ!” – Tôi tiếp lời, giọng tiếc nuối – “Nhưng mà… ôi thôi chết, con lỡ tay làm bát nước của mẹ rồi. Chắc chắn mẹ nhà giận lắm. Thôi để con về nhà mẹ đẻ bàn chuyện bán nhà tiện lợi thể con xin lỗi bố mẹ con luôn, chắc con không hợp làm dâu mình. 20 tỷ này chắc con để mua căn hộ biệt thự ven hồ ở cho vui như vậy.”

Nói rồi tôi quay người định nghĩa bước đi. Ngay lập tức, một bàn tay nắm chặt tay tôi. Không phải là cái nắm tay nguyên bạo ban hoang, mà là một cái nắm tay ân cần, nâng cao niu chưa từng thấy. Bà Tuyết thay đổi chế độ 180 độ. Giọng bà ngọt xớt như mía ngược: “Kìa con! Con dâu này, sao lại nói thế. Bát đĩa vỡ thì mua cái mới, có đáng là bao đâu mà con phải nghĩ. Mẹ là mẹ lo cho sức khỏe của con thôi.”

Rồi bà quay sangtrinh đang bối rối ở cầu thang: “Thằng Tuấn đâu! Bạn làm chồng kiểu gì để vợ bụng mang bụng chửa đứng đây thế này? Mau lấy ô tô, lấy gối hoa kê, đưa vợ về nhà ngoại bàn chuyện đại sự ngay! Đi đứng cho thận, đừng để lì của mẹ mệt mỏi nhé!”

Tôi cố gắng nhịn cười, giả vờ e chắn: “Nhưng mà mẹ ơi, còn chồng bát này…”… “Để đấy! Để đấy mẹ em! Bạn động vào thận tay thì sao? Tay này là để ký giấy tờ 20 tỷ… à quên, tay để bế cháu, không phải để rửa bát. Đi nhanh lên lũo việc.”

Bà tuyết xua tay ui tôi đi như sợ tôi đổi ý ở lại rửa bát thật. Yên chí, khi tôi ra đến cửa, bà còn chạy theo dúi vào tay tôi túi yến sào cao cấp mà bà cửa hàng kỹ thuật trong tủ: “Mang về mà bổ sung, ký tá xong thì về sớm với mẹ nhé, mẹ hầm gà đợi con.”

Ngồi trên xe ô tô, nhìn qua gương chiếu hậu thấy mẹ chồng vẫn đứng sừng tay cười tươi rói, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tất nhiên, chuyện bán nhà 20 tỷ là tôi bịa ra (dù nhà bố mẹ tôi cho là có thật, nhưng tôi đời nào bán). Tôi chỉ muốn cho bà biết một điều: Con dâu thời nay không phải là osin. Muốn người khác tôn trọng mình, trước hết mình phải có giá trị.

Từ hôm nay đến nay, cuộc sống của tôi ở nhà chồng thay đổi một trời. Tôi không phải làm bất cứ việc gì. Sáng ngủ đến 9 giờ, dậy là có bát phở bò nghi ngút khói mẹ chồng bưng tận nơi. Hễ tôi thở hơi mũi mũi là bà leo núi hỏi han. Dịu bà lại ướm hỏi: “Thế bao giờ khách chuyển tiền hả con?”. Tôi cứ dũng mãnh: “Thủ tục lótg lắm mẹ ạ, chắc chắn phải chờ sinh xong”.

Thế là tôi có ít nhất 9 tháng 10 ngày được sống như bà hoàng. Còn sau đó thì sao? Tính sau! Cùng lắm thì tôi bảo: “Khách hàng thùng rồi, con hãy quyết định giữ nhà lại cho thuê lấy tiền tiêu vặt”. Lúc đó cháu đã ra đời, bà có muốn Bé mặt lại cũng khó.

Này, các chị em có tìm thấy không? Đôi khi làm dâu hiền không lại, thì mình phải “quái” một chút. 20 tỷ tuy là ảo, nhưng sự bình an và tôn trọng mà tôi trúng được là thật 100%!