Tr//ộm vàng của vợ đưa b///ồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn th/ờ, tôi cho/áng vá/ng khi nghe vợ nói lý do…
Tôi tên Lâm, năm nay ngoài 35, từng là người chồng mà ai cũng ngỡ là mẫu mực. Vợ tôi – Thảo – làm kế toán cho một công ty thực phẩm, hiền lành, chịu thương chịu khó, lại rất tin chồng. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đ/ánh m/ất tất cả.
Vợ chồng tôi chung sống đã gần mười năm. Thảo dành dụm từng đồng để tích vàng, bảo sau này có con thì dùng làm vốn. Còn tôi, dạo gần đây lại vướng vào một mối quanhe sa//i tr//ái với một cô gái trẻ hơn gần chục tuổi tên là My. Cô ấy s/ành đi/ệu, thích đi du lịch, sống theo kiểu tận hưởng. Ở cạnh My, tôi cảm thấy mình như trẻ lại, như được ngư//ỡng m//ộ và chi//ều chu//ộng.
Và rồi, trong một phút m//ù quá//ng, tôi làm điều không tưởng.
Thảo có một chiếc hộp gỗ nhỏ cất trong tủ, bên trong là hơn mười cây vàng cô ấy âm thầm dành dụm suốt nhiều năm. Tôi biết mã khóa. Hôm đó, chờ lúc cô ấy đi làm, tôi lé//n mở hộp, lấy sạch, rồi lập tức đặt vé máy bay cùng My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.
Chuyến đi kéo dài 4 ngày 3 đêm, nào là resort 5 sao, nào là nhà hàng sang trọng, tôi ti/êu x/ài không tiế/c tay. My vui vẻ lắm, cứ ríu rít như chim sẻ, còn tôi thì lâng lâng trong cảm giác “một lần sống cho bản thân”.
Ngày trở về, tôi không báo trước với vợ. Trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện “bịa” về việc đi công tác đột xuất. Thế nhưng… khi mở cửa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như muốn khu/ỵu xuố/ng…

…giữa phòng khách, một bàn thờ mới lập.
Ảnh trên bàn thờ là ảnh tôi.
Khói nhang nghi ngút. Bát hương còn đỏ than. Trước ảnh là chén nước, đĩa trái cây, và một bộ quần áo tôi hay mặc được xếp gọn gàng.
Tôi choáng váng, chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ.
– Th… Thảo…? – tôi gọi khàn giọng.
Từ trong bếp, vợ tôi bước ra. Cô ấy vẫn mặc bộ đồ ở nhà cũ kỹ, khuôn mặt bình thản đến lạnh người. Không khóc. Không gào. Không hỏi han.
Như thể… tôi thật sự đã chết rồi.
– Anh về rồi à? – Thảo nói nhẹ tênh.
Tôi run rẩy:
– Em… em làm cái gì thế này? Sao lại… sao lại thờ anh?!
Thảo nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không còn chút yêu thương nào của người vợ mười năm đầu gối tay ấp. Giọng cô ấy đều đều, từng chữ rơi xuống lạnh buốt:
– Vì trong mắt em… anh đã chết từ hôm anh mở hộp vàng đó rồi.
Tai tôi ù đi.
– Em… em biết hết rồi sao?
Thảo gật đầu.
– Biết từ lâu rồi. Cả chuyện anh với con My. Cả chuyện anh lén xem mã khóa. Cả việc anh đặt vé máy bay bằng chính số vàng em dành dụm.
Tôi lắp bắp:
– Anh… anh định về sẽ nói… anh chỉ vay tạm…
Thảo bật cười. Một nụ cười khiến sống lưng tôi lạnh toát.
– Vay à? Anh mang vàng của vợ đi nuôi bồ, ngủ resort, chụp ảnh sống ảo, rồi gọi đó là vay?
Cô ấy bước đến bàn thờ, cầm bức ảnh tôi lên, đặt thẳng vào tay tôi:
– Em lập bàn thờ này không phải để nguyền rủa anh.
– Mà để tiễn đưa người chồng mà em từng yêu.
Tôi sụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng:
– Thảo… cho anh xin lỗi… anh sai rồi… anh sẽ bán xe, trả lại vàng cho em… anh cắt đứt với cô ta…
Thảo lắc đầu:
– Muộn rồi anh Lâm ạ.
Cô ấy mở điện thoại, đặt trước mặt tôi.
Trên màn hình là ảnh chụp đơn tố cáo, bản sao camera tiệm vàng, sao kê giao dịch resort, và cả tin nhắn của My khoe khoang “được người đàn ông có vợ bao nuôi bằng vàng”.
– Em đã nộp hết cho công an sáng nay rồi – Thảo nói chậm rãi.
– Tội trộm cắp tài sản trong hôn nhân, đủ để anh phải giải trình.
Tôi chết lặng:
– Em… em nỡ làm thế với anh sao?
Thảo nhìn tôi rất lâu, rồi đáp một câu khiến tim tôi vỡ vụn:
– Không.
– Là anh nỡ làm thế với em trước.
Cô ấy quay vào phòng, kéo vali đã chuẩn bị sẵn từ trước:
– Từ hôm nay, anh sống tiếp cuộc đời của anh.
– Còn với em… người chồng tên Lâm đã được chôn xong rồi.
Cửa đóng lại.
Căn nhà im phăng phắc.
Khói nhang trên bàn thờ vẫn bay lên, cay xè mắt tôi.
Lúc đó tôi mới hiểu:
👉 Bị vợ thờ sống không đáng sợ bằng việc bị cô ấy coi như người đã chết.
👉 Có những sai lầm, xin lỗi không còn giá trị.
👉 Và có những thứ, đánh mất rồi thì cả đời cũng không chuộc lại được.