Con trai tôi bán đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng còn vợ chồng tôi ở quê thì chúng coi như không tồn tại. Bức xúc tôi lên chơi đúng giờ cơm tối không báo trước, con trai tôi trách móc: “Sao bố lên không nói trước với con”? Hanh động sau đó của con dâu khiến tôi hai hung….

Con trai tôi bán đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng còn vợ chồng tôi ở quê thì chúng coi như không tồn tại. Bức xúc tôi lên chơi đúng giờ cơm tối không báo trước, con trai tôi trách móc: “Sao bố lên không nói trước với con”? Hanh động sau đó của con dâu khiến tôi hai hung….

 Ánh nắng chiều tà ở vùng quê nghèo đổ bóng dài xuống những gốc nhãn già cỗi, nơi ông Thành đang cặm cụi quét lá. Mỗi nhát chổi tre sột soạt trên nền đất khô cằn như tiếng thở dài của một đời người đã dồn hết nhựa sống để nuôi lớn một cái cây, để rồi khi cái cây ấy xanh tốt, nó lại vươn cành về phía phương trời khác. Cuộc đời ông có lẽ là một bài toán sai lầm mà ông đã dùng cả trái tim để giải, để rồi nhận về kết quả là con số không tròn trĩnh.

Cách đây nửa năm, thằng Tuấn – đứa con trai duy nhất mà ông bà tự hào – đã thủ thỉ về giấc mơ định cư trên thành phố. Nó nói về tương lai của đứa cháu nội, về sự tiện nghi và cả những cơ hội đổi đời mà vùng quê này không bao giờ có được. Ông Thành và bà Tú đã không ngần ngại bán đi hai sào đất tổ tiên để lại, gom góp từng đồng tiền tiết kiệm dưỡng già suốt ba mươi năm, tổng cộng được bốn tỷ đồng để đưa cho con trai.

Lúc cầm số tiền nặng trĩu ấy, Tuấn đã rơi nước mắt, hứa hẹn sẽ sớm đón bố mẹ lên phụng dưỡng, để ông bà được hưởng phúc tuổi già trong căn hộ cao cấp giữa lòng thủ đô. Nhưng lời hứa của kẻ đang cần tiền thường mỏng manh như sương sớm; khi mục đích đã đạt được, sương tan đi để lộ ra một thực tại trần trụi và cay đắng. Căn nhà bốn tỷ đã mua xong, nhưng người dọn vào ở cùng vợ chồng Tuấn không phải là vợ chồng ông Thành, mà là bố mẹ đẻ của con dâu ông.

Suốt ba tháng ròng rã, Tuấn không một lần gọi điện hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, chỉ nhắn vội vài tin báo bận công việc. Nỗi nhớ con, nhớ cháu cộng với sự uất ức tích tụ khiến ông Thành không thể ngồi yên được nữa. Một buổi chiều, ông lặng lẽ bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố, không báo trước, không quà cáp cầu kỳ, chỉ với mục đích duy nhất là nhìn tận mắt cuộc sống “bận rộn” của con trai mình.

Đứng trước cánh cửa gỗ lim sang trọng của căn hộ chung cư cao cấp, ông Thành chỉnh lại vạt áo sờn cũ, hít một hơi thật sâu rồi bấm chuông



. Tiếng nhạc chuông vang lên lảnh lót, đối lập hoàn toàn với nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực gầy gò của ông. Bên trong tiếng cười nói rôm rả vọng ra, tiếng bát đũa khua lanh lảnh báo hiệu một bữa cơm tối ấm cúng mà ông – người chủ thực sự của số vốn tạo nên căn nhà này – lại như một kẻ xa lạ đứng bên ngoài lề.

Cánh cửa mở ra, Tuấn xuất hiện với chiếc tạp dề thắt ngang hông, nụ cười trên môi bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy bóng dáng tiều tụy của bố mình. Thay vì một cái ôm hay một lời hỏi thăm xúc động, câu đầu tiên thốt ra từ miệng con trai ông lại là một gáo nước lạnh buốt giá: “Sao bố lên mà không nói trước với con một tiếng? Bố làm thế này khiến con khó xử quá!”

Ông Thành sững sờ, đôi môi khô khốc run rẩy không thốt nên lời. Câu hỏi của con trai như một mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của một người cha. Ông nhìn vào trong, thấy ông bà thông gia đang ngồi chễm chệ ở vị trí trang trọng nhất trên bàn ăn, bát súp bào ngư bốc khói nghi ngút. Họ nhìn ông với ánh mắt dò xét, như thể ông là một người đưa thư đi lạc vào nhầm bữa tiệc của giới thượng lưu.

“Khó xử? Bố lên thăm con trai bố, thăm căn nhà mà chính tiền của bố đã dựng lên, vậy mà lại khiến con khó xử sao?” Ông Thành cười nhạt, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự mỉa mai cay đắng. Ông bước vào nhà, không đợi lời mời, đôi dép nhựa cũ kỹ của ông lạc lõng trên nền gạch men bóng lộn như một vết sẹo trên khuôn mặt hoàn mỹ.

*

Mai – con dâu ông – từ trong bếp bước ra, trên tay cầm đĩa trái cây gọt sẵn cầu kỳ. Thấy ông, cô ta không hề chào hỏi mà chỉ nhướng mày, quay sang nói với chồng bằng giọng điệu châm biếm: “Anh xem, đã bảo là hôm nay nhà mình có khách quý mà bố cứ thế này. Bố đi đường xa, mồ hôi mồ kê ám hết vào bộ sofa da Ý em mới nhập về rồi.”

Bà thông gia bồi thêm một câu với nụ cười nửa miệng, tay vẫn thong thả gắp thức ăn: “Kìa Mai, bố chồng con ở quê quen phóng khoáng rồi, con đừng có cầu kỳ quá. Có điều, nhà phố chật chội, ông lên không báo trước thì lấy đâu ra chỗ ngủ tử tế, chẳng lẽ lại để ông nằm sofa thì khách khứa nhìn vào họ cười cho.”

Sự công kích tập thể ấy khiến lồng ngực ông Thành thắt lại, cơn đau âm ỉ từ phía sau lưng bắt đầu lan ra. Ông nhìn con trai mình, hy vọng một lời bênh vực, nhưng Tuấn chỉ đứng đó, cúi đầu tránh né ánh mắt của bố. Sự hèn nhát của con trai còn khiến ông đau đớn hơn cả sự sắc sảo của con dâu. “Tôi không cần chỗ ngủ, tôi chỉ muốn biết tại sao bố mẹ vợ anh thì ở đây, còn bố mẹ đẻ anh thì anh vứt lại ở xó quê?” Ông Thành gằn giọng.

Mai đặt mạnh đĩa trái cây xuống bàn, tiếng “cộp” khô khốc vang lên. Cô ta khoanh tay, nhìn ông Thành bằng ánh mắt lạnh lùng: “Bố buồn cười thật, bố mẹ con lên đây là để đỡ đần tụi con chăm sóc cháu, lại còn có lương hưu, không phải xin xỏ gì ai. Còn bố mẹ ở quê có rau cháo nuôi nhau, lên đây lại thêm một miệng ăn, lại còn không quen nếp sống văn minh, chỉ làm khổ con trai bố thôi.”

*

“Hóa ra là vì cái ‘văn minh’ của các người mà lòng hiếu thảo bị đem ra cân đo đong đếm như mớ rau ngoài chợ?” Ông Thành bật cười thành tiếng, một tràng cười đầy chua chát. “Tiền tôi đưa cho các người là tiền mồ hôi nước mắt, là đất đai cha ông, chứ không phải tiền từ trên trời rơi xuống để các người đem về đây cung phụng người ngoài rồi quay lại cắn nát lòng bố mẹ mình.”

Tuấn lúc này mới lên tiếng, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ oán trách: “Bố thôi đi! Chẳng phải bố đã cho con rồi sao? Đã cho rồi thì là của con, con có quyền quyết định ai ở, ai đi. Bố cứ lên đây gây sự thế này, giữ thể diện cho con một chút không được à? Bố nhìn xem, bố mặc cái áo rách vai này vào nhà con, con biết giấu mặt vào đâu với bạn bè?”

Lời nói của Tuấn như một cú đánh chí mạng khiến ông Thành lảo đảo. Ông nhìn thấy sự ghẻ lạnh trong mắt con trai, sự đắc thắng trong mắt con dâu và sự khinh bỉ từ phía gia đình thông gia. Cơn đau tim đột ngột nhói lên, dữ dội như có ai đó bóp nghẹt lấy sự sống của ông. Ông vịnh tay vào thành ghế, gương mặt tái nhợt, hơi thở trở nên đứt quãng.

Thấy bố có biểu hiện lạ, Tuấn định bước tới nhưng Mai đã nhanh tay kéo lại. Cô ta thản nhiên nói: “Anh đừng để ông diễn kịch. Lần nào chẳng thế, cứ đuối lý là lại lăn đùng ra dọa dẫm. Bố ạ, nếu bố cảm thấy không ở được thì tốt nhất là bắt xe về ngay chuyến đêm nay đi, tiền xe con trả, coi như con biếu bố tiền quà.”

Hành động sau đó của Mai mới thực sự khiến ông Thành hãi hùng và tuyệt vọng tận cùng. Cô ta thản nhiên mở ví, rút ra vài tờ tiền lẻ ném xuống sàn nhà, ngay dưới chân ông. “Đây, bố cầm lấy mà đi đường. Từ nay về sau nếu không có việc gì hệ trọng, bố cứ ở quê mà hưởng lạc, đừng lên đây làm xáo trộn cuộc sống của tụi con nữa. Chúng con cần sự yên bình để còn thăng tiến.”

Tờ tiền nằm trơ trọi trên nền gạch, xúc phạm đến tận cùng nhân phẩm của một người cha. Ông Thành nhìn Tuấn, hy vọng con trai sẽ nhặt tiền lên và tát vào mặt người đàn bà độc ác kia, nhưng Tuấn chỉ đứng trân trân, bàn tay siết chặt lại nhưng không hề nhúc nhích. Anh ta chọn sự yên ổn giả tạo trong căn nhà sang trọng thay vì đứng về phía người đã cho mình sự khởi đầu.

Ông Thành không nhặt tiền. Ông dùng chút sức lực cuối cùng để đứng thẳng người, nhìn sâu vào mắt con trai mình một lần cuối. “Được… được lắm. Con đã chọn cách này, thì bố cũng không còn gì để luyến tiếc.” Nói rồi, ông quay lưng bước đi, mỗi bước chân như nặng ngàn cân. Cơn đau trong lồng ngực đã lan lên tận cổ họng, khiến ông không thể thở nổi, nhưng ông vẫn cố bước ra khỏi cánh cửa kia trước khi gục ngã.

Ngay khi vừa bước ra đến hành lang, tầm nhìn của ông Thành nhòe đi. Bóng tối ập đến nhanh chóng như một tấm màn đen khép lại vở kịch đầy bi kịch của cuộc đời ông. Tiếng đóng cửa “rầm” một cái phía sau lưng báo hiệu sự tuyệt tình của đứa con trai. Ông ngã xuống nền hành lang lạnh lẽo, tay vẫn ôm chặt lấy lồng ngực, nơi có một bí mật mà ông chưa kịp nói ra.

Khi ông Thành tỉnh lại, đập vào mắt ông là trần nhà bệnh viện trắng toát và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” đều đặn nhưng mệt mỏi. Bên cạnh giường bệnh, Tuấn đang ngồi gục đầu, trông anh ta tiều tụy và hối lỗi – hay ít nhất đó là những gì ông muốn tin. Nhưng khi nhìn thấy Mai đang đứng ngoài cửa với gương mặt khó chịu, ông biết rằng sự hiện diện của mình ở đây vẫn chỉ là một gánh nặng.

Bác sĩ bước vào, nhìn bệnh án rồi thở dài lắc đầu với Tuấn. Ông Thành cảm nhận được sự sống đang rút dần khỏi cơ thể mình như thủy triều rút khỏi bãi cát. Ông ra hiệu cho Tuấn lại gần. Tuấn nắm lấy bàn tay gầy guộc, run rẩy của bố, nước mắt bắt đầu rơi. “Bố… con xin lỗi… con sai rồi… bố đừng bỏ con…”

Ông Thành thều thào, giọng nói chỉ còn là tiếng gió rít qua kẽ lá: “Bố bán đất… không phải chỉ để cho con mua nhà…” Tuấn sững sờ, ngước nhìn bố. “Bố còn một sổ tiết kiệm nữa… hai tỷ… bố để dành… vì bố biết tính con… dễ tin người, dễ bị bắt nạt… bố để sau này con có đường lui… để con đỡ khổ khi không còn ai bên cạnh…”

Máy đo tim bỗng kêu dồn dập, những đường kẻ trên màn hình nhảy loạn xạ. Tuấn quỳ sụp xuống cạnh giường, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa. Anh ta nhận ra bấy lâu nay mình đã bảo vệ những thứ phù phiếm và những người chỉ yêu ví tiền của mình, mà lại chà đạp lên người duy nhất sẵn sàng chết để bảo vệ mình. “Bố ơi! Con không cần tiền nữa, con cần bố! Bố tỉnh lại đi!”

Nhưng cánh tay ông Thành đã buông thõng. Đôi mắt ông khép lại, nhưng trên khóe môi dường như vẫn còn vương một nụ cười nhẹ nhõm. Ông đã làm tròn trách nhiệm của một người cha đến hơi thở cuối cùng, dùng cả sự cay đắng để dạy cho con trai một bài học về lòng người. Ở ngoài kia, Mai đứng chết lặng khi nghe về số tiền hai tỷ, nhưng sự hối hận của cô ta bây giờ cũng chỉ là một sự mỉa mai khác của số phận.

Tuy nhiên, định mệnh không quá nghiệt ngã với người có tâm lành. Sau một hồi cấp cứu nghẹt thở, các bác sĩ đã kéo ông Thành trở về từ cửa tử. Ca phẫu thuật tim diễn ra căng thẳng nhưng thành công nhờ vào ý chí sống sót kỳ diệu của ông. Khi ông mở mắt lần nữa sau hai ngày hôn mê, ông thấy Tuấn vẫn quỳ đó, tóc tai bù xù, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng.

Tuấn nhìn thấy bố tỉnh lại, anh ta khóc như một đứa trẻ, không còn vẻ sĩ diện của một người đàn ông thành đạt. Lần này, anh ta không đợi ai nhắc, tự tay ký vào đơn ly hôn mà Mai vừa ném vào mặt mình khi biết ông Thành sẽ dùng số tiền còn lại để làm từ thiện thay vì đưa cho vợ chồng anh. Tuấn chọn bố, chọn về quê, chọn bắt đầu lại từ đầu trên mảnh đất còn lại của gia đình.

Những ngày sau đó trên giường bệnh, không khí giữa hai cha con trở nên trầm lắng nhưng ấm áp. Tuấn tự tay chăm sóc bố từng thìa cháo, từng miếng nước. Anh hiểu rằng căn nhà bốn tỷ kia thực chất chỉ là một cái lồng lộng lẫy, còn tình thân mới là mái nhà thực sự. Kết thúc một chương đầy bão giông, ông Thành mỉm cười nhìn con trai, ông biết rằng đứa con mình từng đánh mất giờ đây đã thực sự trở về.

Mùa xuân năm đó, ở vùng quê nghèo, người ta thấy hai cha con ông Thành cùng nhau sửa lại mái nhà cũ. Tiếng cười nói đã trở lại trong căn nhà nhỏ. Mảnh đất mà ông định bán lấy hai tỷ để dành cho con giờ đây được Tuấn dùng để phát triển mô hình trang trại, tạo công ăn việc làm cho bà con lối xóm. Có những sai lầm phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng may mắn thay, ông Thành và Tuấn vẫn còn thời gian để viết lại đoạn kết cho cuộc đời mình.

LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *