Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa. Lúc sau bà ném cho con chó đứng chực bên cạnh, tôi đứng dậy tuyên bố luôn 1 chuyện

Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa. Lúc sau bà ném cho con chó đứng chực bên cạnh, tôi đứng dậy tuyên bố luôn 1 chuyện

Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa. Lúc sau bà ném cho con chó đứng chực bên cạnh, tôi đứng dậy tuyên bố luôn 1 chuyện

Hai năm kể từ ngày con gái tôi đi lấy chồng, hôm ấy là lần đầu tiên thông gia về thăm nhà. Cũng phải, vì họ sống ở thành phố, lại kinh doanh nên bận rộn tối ngày, thời gian đâu mà về thăm nhà tôi. Tôi cũng chỉ biết nghĩ vậy cho nhẹ lòng.

Lần này, nghe tin mẹ tôi mới đi viện về, họ lại có việc ở gần nhà tôi nên nhân tiện vào thăm hỏi.

Tôi mừng lắm. Con gái dặn trước: “Mẹ chuẩn bị mâm cơm tươm tất một chút nhé, bố mẹ con kỹ tính lắm”. Thế là tôi dậy từ tờ mờ sáng, đi chợ, làm cả mâm cơm có gà, tôm, mực, thịt trâu xào, nem rán… Toàn những món ngày giỗ, ngày lễ gia đình tôi mới làm.

Khi họ đến, tôi niềm nở mời vào, cố gắng tạo không khí thân mật. Sau màn thăm hỏi, bữa cơm dọn ra, mọi người ngồi quây quần, tôi vừa ăn vừa nói chuyện, thỉnh thoảng pha trò cho mọi người vui. Nhưng nhìn sang, vợ chồng thông gia vẫn im lặng. Bà chỉ trả lời ngắn gọn mỗi khi tôi bắt chuyện.

Muốn tỏ lòng hiếu khách, tôi gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát bà thông gia vì thấy bà chẳng động đũa. Vậy mà bà chẳng phản ứng, cũng không nói cảm ơn, thậm chí có phần hơi khó chịu…

…Tôi khựng lại một nhịp, nhưng vẫn tự trấn an: chắc bà ấy không quen ăn gà ta. Tôi cười xòa, rụt tay về.

Thế nhưng chỉ vài phút sau, khi mọi người còn đang ăn, bà thông gia bỗng cúi xuống, gắp đúng miếng thịt gà tôi vừa bỏ vào bát bà, rồi ném thẳng xuống đất cho con chó cảnh to tướng đang chực sẵn dưới gầm bàn.

– “Nào, Bông, ăn đi.” – bà ấy nói tỉnh bơ.

Căn phòng im phăng phắc.

Con gái tôi sững người, đũa trên tay run lên. Chồng bà thông gia giả vờ ho khan, còn con rể tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn sang tôi.

Tôi đứng chết lặng.
Không phải vì tiếc miếng thịt gà.
Mà vì cái cách bà ấy coi thường – coi thường mâm cơm, coi thường gia đình tôi, và coi thường cả tình thông gia.

Tôi nhìn xuống nền nhà. Con chó đang nhai ngon lành miếng thịt.
Rồi tôi nhìn lên, đặt đũa xuống rất nhẹ, nhưng giọng nói thì rõ ràng đến từng chữ:

– “Thôi, chắc mâm cơm nhà tôi không hợp miệng bà.”

Bà thông gia ngẩng lên, có vẻ bất ngờ.

Tôi tiếp lời, bình thản:
– “Nhà tôi nghèo, nhưng chưa bao giờ coi đồ ăn là để cho chó ăn trước mặt khách. Nếu bà thấy miếng tôi gắp còn thua miếng cho thú nuôi, thì xin phép… bà không cần phải cố ngồi nữa.”

Không ai dám thở mạnh.

Tôi quay sang con gái:
– “Con vào phòng, lấy áo khoác. Lát nữa mẹ con mình ra ngoài ăn phở.”

Con bé òa khóc:
– “Mẹ…”

Bà thông gia lúc này mới biến sắc:
– “Ôi dào, tôi chỉ… tôi không quen ăn da gà thôi mà.”

Tôi mỉm cười, nhưng lòng đã nguội lạnh:
– “Không sao. Người không quen tôn trọng nhau thì cũng không cần phải cố làm thông gia.”

Tôi quay sang con rể:
– “Con à, mẹ không cấm con về nhà này. Nhưng từ hôm nay, nếu bố mẹ con còn coi thường nhà vợ như vậy, thì mẹ xin phép không tiếp nữa.”

Rồi tôi nhìn thẳng vào vợ chồng thông gia:
– “Cửa nhà tôi luôn mở với người biết điều.
Còn ai coi thường mồ hôi nước mắt của người khác… thì xin phép, đường ai nấy đi cho nhẹ lòng.”

Tôi dắt tay con gái đứng dậy.
Sau lưng, bát đũa vẫn còn đó, mâm cơm còn nguyên, chỉ có không khí là vỡ vụn.

Tối hôm đó, hai mẹ con tôi ngồi ăn bát phở nóng ở đầu làng. Con gái vừa ăn vừa khóc:
– “Con xin lỗi mẹ…”

Tôi xoa đầu con:
– “Không phải lỗi của con.
Nhưng con nhớ cho mẹ một điều: Nhà nghèo thì có thể thiếu tiền, chứ không được thiếu tự trọng.”

Vài ngày sau, con rể gọi điện xin lỗi, nói bố mẹ anh đã quá đáng.
Còn tôi, tôi chỉ đáp lại đúng một câu:

“Làm thông gia không cần giàu.
Chỉ cần biết làm người.