Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm: “Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.

Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.

Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.

Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.

Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:

“Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

Tôi sững lại.

Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và bệnh viện

Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.

Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.

Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.

“…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”

Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.

Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
Trên tay cô ấy là một xấp giấy.

Không phải giấy khám bệnh.
Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.

Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.

Vợ tôi vẫn dịu giọng:

“Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại.
Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”

Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.

Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tái đi khi nhìn thấy tôi đứng đó.

“Anh… sao anh về?”

Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.

“Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”

Căn phòng lặng như tờ.

Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:

“Nó bảo ký để lo viện phí…”

Tôi quay sang vợ, giọng lạnh hẳn:

“Tiền viện phí là anh trả.
Nhà đất của mẹ — không phải phần việc của em.”

Vợ tôi lắp bắp, nhưng không còn câu nào tròn nghĩa.

Sáng hôm sau, tôi chuyển mẹ sang phòng khác.
Đổi người chăm sóc.
Và mang toàn bộ giấy tờ về.

Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc không lâu sau đó.

Không phải vì nghèo khó.
Không phải vì vất vả.

Mà vì có những người chỉ chờ đúng lúc người khác yếu nhất…
để ra tay ngọt ngào nhất.

Và có những người chồng, nếu không quay lại sớm hơn một bước,
sẽ mất nhiều hơn cả một người mẹ.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *