Chồng thưởng Tết 100 triệu nhưng biếu bố mẹ vợ 500 nghìn

Tiếng gió rít qua khe cửa căn chung cư cao cấp ở Hà Nội báo hiệu một mùa Tết nữa lại về. Trong phòng khách, Huân đang hân hoan đếm xấp tiền polime mới cứng. 100 triệu đồng – tiền thưởng Tết cho vị trí trưởng phòng kinh doanh. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ đắc thắng, tay vỗ vỗ xấp tiền vào lòng bàn tay như thể đang cầm cả thế giới.

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra. Bố mẹ Lan – từ một vùng quê nghèo miền Trung – lỉnh kỉnh xách theo túi quà quê, nào là gạo nếp, nào là con gà, cặp bánh chưng xanh. Họ đi xe khách ròng rã 8 tiếng đồng hồ chỉ để lên thăm con cháu và tặng chút quà Tết sớm.

Huân liếc nhìn bộ quần áo đã sờn cũ của bố vợ và đôi dép tổ ong của mẹ vợ, chân mày anh ta nhíu lại đầy vẻ ghê tởm. Anh ta không đứng dậy chào, chỉ hất hàm: “Ông bà lên đấy à? Nhà đang sạch, để gọn mấy cái bao tải đó vào góc đi, mùi bùn đất kinh quá.”

Lan vừa từ bếp chạy ra, thấy bố mẹ thì mừng rỡ khôn xiết. Nhưng chưa kịp hỏi han, Huân đã rút từ xấp tiền 100 triệu kia ra đúng một tờ 500 nghìn đồng duy nhất. Anh ta ném nó xuống bàn trà, đẩy về phía bố mẹ vợ bằng hai ngón tay, giọng điệu đầy sự ban phát và khinh miệt:

“Đây, ông bà cầm lấy mà về quê mua cân thịt ăn Tết. Nhà nghèo thế chắc cả năm mới được ăn bữa thịt tử tế. Tiền này bằng cả tháng lương ở quê của ông bà đấy, giữ cho kỹ.”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và tiền

Bố Lan lặng người, bàn tay thô ráp run run. Mẹ Lan cúi mặt, giấu đi đôi mắt đã đỏ hoe. Họ lặn lội lên đây vì nhớ con, nhớ cháu, chứ đâu phải vì vài đồng bạc lẻ để bị nhục mạ như thế này.

Cú đảo chiều ngoạn mục
Trái với dự đoán của Huân rằng Lan sẽ khóc lóc hay xấu hổ, cô tiến lại gần, cầm lấy tờ 500 nghìn rồi thản nhiên nhét ngược lại vào túi áo vest của chồng. Cô nhìn anh bằng ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

“Anh cầm lấy tiền này mà tiêu, chắc anh cần nó hơn tôi đấy,” Lan nói, giọng cô lạnh như băng. “Tôi vừa check email rồi, khoản thưởng cuối năm cho vị trí Giám đốc dự án của tôi là 500 triệu. Tôi cũng vừa chuyển thẳng vào tài khoản của bố mẹ để ông bà về sửa lại cái mái nhà và sắm sửa Tết nhất cho đàng hoàng rồi.”

Huân sững sờ, mồm há hốc: “500 triệu? Cô nói cái gì? Làm sao một đứa chân yếu tay mềm như cô lại…”

Lan cười nhạt, cắt ngang lời anh ta: “Anh mải mê nhậu nhẹt, mải mê hãnh diện với cái chức trưởng phòng quèn nên quên mất vợ mình làm gì đúng không? Nhân tiện đây, tôi thông báo luôn: Tết này tôi và con sẽ về quê cùng ông bà ngoại. 5 năm rồi, kể từ ngày làm dâu cái nhà này, tôi chưa một lần được đón giao thừa với bố mẹ mình vì những hủ tục và sự ích kỷ của anh. Năm nay, việc nhà nội, cơm cúng, khách khứa… anh tự đi mà lo.”

Sự bùng nổ và bản án cuối cùng
Gương mặt Huân chuyển từ đỏ sang tím tái vì nhục nhã và giận dữ. Trước mặt bố mẹ vợ, anh ta cảm thấy cái tôi của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Anh ta đập tay xuống bàn, gầm lên:

“Cô giỏi nhỉ? Cậy có tí tiền rồi muốn làm loạn à? Đi về nhà ngoại mà không có sự cho phép của tôi thì đừng có vác mặt về đây nữa. Thích đi thì cút luôn đi!”

Câu nói “cút luôn” vừa dứt khỏi môi Huân, Lan không hề nao núng. Cô lững thững đi vào phòng ngủ, xách ra một chiếc vali đã được thu xếp gọn gàng từ bao giờ. Phía trên vali là một tờ giấy trắng mực đen rõ ràng.

“Anh không cần phải đuổi,” Lan đặt tờ giấy xuống bàn, ngay cạnh xấp tiền 100 triệu của Huân. “Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn rồi đấy. Tôi đã chịu đựng sự coi thường của gia đình anh và cái tính tự cao tự đại của anh suốt 5 năm qua là quá đủ rồi. Căn nhà này là tiền của bố mẹ tôi cho lúc cưới, tôi sẽ cho anh 3 ngày để dọn đồ đi. Sau Tết, chúng ta ra tòa.”

Bố mẹ Lan đứng dậy, họ không còn vẻ khúm núm lúc nãy. Ông cụ nắm lấy tay con gái, ánh mắt tự hào: “Đi con, về nhà mình. Nhà mình nghèo thật, nhưng không thiếu tình người và sự tôn trọng.”

Huân đứng chết trân giữa phòng khách. Xấp tiền 100 triệu – niềm tự hào của anh ta – giờ đây trông thật thảm hại và mỉa mai. Anh ta nhìn theo bóng lưng của vợ và bố mẹ vợ bước ra khỏi cửa mà không thể thốt nên lời. Anh ta chợt nhận ra, mình vừa đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời chỉ vì sự ngạo mạn và một vài đồng tiền lẻ.

Tết này, Huân sẽ có rất nhiều tiền trong túi, nhưng anh ta sẽ chỉ có một mình trong căn nhà lạnh lẽo, đối diện với cái Tết cô độc nhất trong đời.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *