Mẹ vợ ố::m nặng vợ xin đưa con về quê ngoại ăn Tết, chồng thuê shipper 400k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “C//út luôn, cấm về”… Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/é/t đ//ánh từ vợ….
Chiều 28 Tết, không khí Hà Nội đặc quánh mùi khói bụi và sự hối hả. Nhưng trong căn nhà 3 tầng mặt phố của tôi, không khí lại lạnh lẽo đến r///ợn người. Thu, một tay bế con, một tay xách cái túi xách nhỏ, mắt đỏ hoe bước ra cửa. Cô ấy xin phép chồng về ngoại ăn Tết vì mẹ cô ấy ố/m. Nhưng với Minh, đó chỉ là cái cớ. Cả năm nay Minh đã chán ngấy cái bản mặt u sầu, lúc nào cũng lo toan tính toán từng đồng của cô ấy. Anh chán cảnh về nhà là nghe bài ca nợ nần, tiết kiệm. Anh muốn một cái Tết tự do, thảnh thơi, không bị ai càm ràm bên tai. Vợ ngoan ngoãn dọn dẹp phục vụ bạn bè của chồng tới nh//ậu nh//ẹt.
Minh không cho vợ về: “Người già ố//m là bình thường. Cô về thì ở đây ai lo?”.
“Nhà còn mẹ và cô Thanh mà. 8 năm nay toàn là em lo Tết rồi. Cô Thanh năm nay đã 25t chuẩn bị về nhà chồng, anh bảo cô ấy lo đi cho quen, đừng có bắt em làm con ở mãi, em phải về chăm mẹ em” – Thu nói lại…
“Cô dám cãi lời tôi à. Đi lấy chồng thì chả là con ở nhà chồng, chứ cô còn muốn về nhà bố mẹ cô nữa à. Đi thì bi//ến luôn, cấm về”. – Minh h/ét to…
Thế nhưng kệ chồng nói gì THu vẫn bế con nhỏ dắt con lớn bước đi. Khi Thu vừa bước lên taxi ra bến xe, tôi lập tức thực hiện kế hoạch đã định sẵn. Minh lao vào phòng ngủ, vơ vét tất cả quần áo, đồ dùng cá nhân của cô ấy nhét vào hai cái vali lớn. Minh gọi một shipper công nghệ. – “Anh chở hai cái vali này ra bến xe Mỹ Đình, tìm người phụ nữ áo dắt 2 đ/ứa tr/ẻ đang đợi ở cổng. Tiền ship tôi trả anh 400 nghìn, đi nhanh giúp tôi.”
Anh shipper nhìn Minh ái ngại nhưng thấy tiền hậu hĩnh thì gật đầu ngay. Chiếc xe máy phóng vụt đi, chở theo những gì còn sót lại của Thu trong căn nhà này. Minh rút điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn, tà/n nh/ẫn nhưng khiến anh cảm thấy hả hê tột độ:
“Quần áo tôi gửi shipper ra rồi đấy. Đi thì bi/ến luôn đi, cấm về. Cái nhà này không ch/ứa chấp lo//ại vợ hỗn láo như cô nữa”..

…Minh ném điện thoại xuống bàn, ngả người ra ghế sofa, bật tivi lên thật to như muốn át đi cảm giác trống trải vừa thoáng qua trong lồng ngực. Anh tự nhủ: “Cho chừa cái thói cãi chồng. Vài hôm là lại khóc lóc xin về thôi.”
30 phút trôi qua.
Đúng lúc Minh đang rót bia, điện thoại rung mạnh liên hồi. Một tin nhắn đến từ số của Thu. Minh nhếch mép cười khẩy, nghĩ thầm: “Nhanh thế, chưa gì đã sợ rồi à?”
Anh mở tin nhắn.
Chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh là hai đứa con của anh, đứa lớn ôm chặt em, mắt đỏ hoe, ngồi trên băng ghế lạnh lẽo ở bến xe. Bên cạnh là hai chiếc vali anh vừa gửi đi, nằm chỏng chơ giữa dòng người tấp nập.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ duy nhất:
“Anh yên tâm, em đi thật rồi. Nhưng trước khi đi, em gửi anh món quà Tết cuối cùng.”
Tim Minh bỗng đập thình thịch. Một cảm giác bất an lạnh toát sống lưng.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, chuông điện thoại reo vang. Lần này là số lạ.
– A lô? – Minh gắt lên.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, nghiêm nghị:
– Anh là người thân của chị Thu phải không? Tôi gọi từ Bệnh viện Bạch Mai.
Minh chết lặng.
– Có chuyện gì?
– Chị Thu vừa nhập viện cấp cứu. Ngất xỉu tại bến xe, huyết áp tụt mạnh, tiền sử thiếu máu nặng sau sinh. Hiện tại đang trong phòng cấp cứu.
Chiếc cốc bia rơi khỏi tay Minh, vỡ choang dưới sàn.
– Thế… thế còn hai đứa nhỏ? – anh lắp bắp.
– Chúng tôi đã liên hệ tổng đài bảo vệ trẻ em tạm thời hỗ trợ. Nhưng chị Thu tỉnh lại chỉ nói đúng một câu:
Người đàn ông dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi:
– “Làm ơn nói với chồng tôi… từ hôm nay tôi không còn chồng nữa.”
Tai Minh ù đi, cổ họng nghẹn cứng như bị ai bóp chặt. Hình ảnh Thu cúi đầu suốt 8 năm làm dâu, những cái Tết cặm cụi trong bếp, những đêm bế con sốt cao một mình… bỗng ùa về dồn dập.
Chưa kịp hoàn hồn, một tin nhắn thứ hai hiện lên trên màn hình:
*“Em đã nộp đơn ly hôn online. Tòa sẽ gửi giấy triệu tập sau Tết.
Căn nhà anh đang ở là tài sản hình thành trong hôn nhân, tiền mua từ lương và tiền tiết kiệm của em suốt 6 năm. Em đã nhờ luật sư.
À, mẹ em mất lúc 17h40 hôm nay.
Anh đừng lo, em sẽ không quay về làm phiền anh nữa.”*
Minh sụp xuống sàn, bàn tay run rẩy không nhấc nổi điện thoại.
Ngoài kia, phố phường đã lên đèn, người người háo hức về nhà sum họp.
Còn trong căn nhà 3 tầng rộng thênh thang ấy, lần đầu tiên Minh cảm nhận rõ ràng thế nào là Tết lạnh.