Tôi g/ục ng/ã khi nghe các con nói: ‘Mẹ bệnh thì cứ chia ngày nuôi như chia ca làm việc!’, sáng hôm sau tôi liền đưa ra quyết định…

Tôi g/ục ng/ã khi nghe các con nói: ‘Mẹ bệnh thì cứ chia ngày nuôi như chia ca làm việc!’, sáng hôm sau tôi liền đưa ra quyết định…

Bà Hạnh sinh ra trong một gia đình ngh/èo kh/ó ở vùng quê. Chồng bà, ông Tùng, m/ất sớm khi các con còn nhỏ. Một mình bà tần tảo nuôi bốn đứa con khôn lớn: hai trai, hai gái. Bà làm đủ nghề, từ gánh hàng rong đến làm thuê, chỉ mong các con được học hành tử tế, thoát khỏi cái ngh/èo. Các con bà đều thành đạt: cậu cả Nam làm kỹ sư, cô hai Lan là giáo viên, cậu ba Hùng kinh doanh, và út Thảo làm bác sĩ. Bà tự hào lắm, nhưng cũng cô đơn. Các con đều bận rộn với gia đình riêng, ít khi về thăm. Mỗi lần bà gọi điện, chúng chỉ ậm ừ vài câu rồi vội cúp máy.

Khi bệnh tình của bà trở nặng, Thảo – cô con gái út – là người đầu tiên biết. Thảo đưa mẹ đến bệnh viện, lo liệu mọi thủ tục, nhưng sau đó cô nói rằng mình không thể chăm sóc mẹ thường xuyên vì công việc ở bệnh viện quá bận. Thảo gọi điện cho các anh chị, đề nghị cả nhà họp mặt để bàn chuyện chăm sóc mẹ. Một buổi tối, cả bốn anh em tụ họp tại nhà bà Hạnh. Bà ngồi ở góc nhà, lặng lẽ nghe các con nói chuyện, lòng hy vọng chúng sẽ quan tâm, yêu thương mẹ như mẹ từng dành cả đời cho chúng.

Nhưng điều bà nghe được khiến trái tim bà như v/ỡ v/ụn. Nam, anh cả, lên tiếng trước, giọng khô khan: “Mẹ bệnh thế này, một mình ai chăm nổi? Tôi đề nghị chia ca, mỗi người một tuần, như chia ca làm việc ấy. Nhà tôi bận lắm, vợ con tôi cũng không rảnh.” Lan gật đầu: “Ý anh cả hợp lý đấy. Tôi còn phải lo cho hai đứa nhỏ đi học, chỉ rảnh cuối tuần thôi.” Hùng chen vào: “Tôi thì đi công tác suốt, nhưng nếu chia ca thì tôi sẽ thuê người giúp việc, tính tiền rồi chia đều cho bốn anh em.” Thảo, cô con gái út mà bà Hạnh kỳ vọng nhất, cũng lạnh lùng: “Tôi là bác sĩ, tôi biết bệnh của mẹ không nặng lắm, chỉ cần nghỉ ngơi là được. Chia ca là ổn nhất, tôi sẽ phụ trách ngày cuối tuần.”

Bà Hạnh nghe mà nước mắt lăn dài. Bà không ngờ các con lại coi việc chăm sóc mẹ như một nghĩa vụ, một “ca làm việc” để phân chia. Bà đau lòng nghĩ lại những ngày tháng vấ/t v/ả, từng bữa cơm nhường con, từng đồng tiền chắt chiu để chúng có cái chữ. Bà nhớ những đêm thức trắng ôm con khi chúng ố/m, những lần đội mưa đi làm thêm để có tiền đóng học phí. Vậy mà giờ đây, khi bà cần các con nhất, chúng lại đối xử với bà như một gá/nh n/ặng.

…Bà Hạnh gục người xuống, tay bấu chặt mép chiếu cũ. Cơn đau trong lồng ngực lúc ấy không phải do bệnh, mà là cảm giác bị chính những đứa con mình sinh ra đẩy ra ngoài rìa cuộc đời.

Bà không khóc thành tiếng. Nước mắt cứ thế chảy, ướt đẫm vạt áo nâu sờn. Bốn đứa con vẫn bàn bạc sòng phẳng như đang họp công việc, không ai quay lại nhìn mẹ lấy một lần.

Đêm đó, khi các con ra về, căn nhà nhỏ chỉ còn lại mình bà. Gió lùa qua khe cửa lạnh buốt. Bà Hạnh nằm trằn trọc đến sáng.

sáng hôm sau, bà đưa ra một quyết định mà chính bà cũng không ngờ mình đủ can đảm để làm.


Bà dậy từ rất sớm. Lần này không phải để nấu nồi cháo cho con, cũng không phải để chờ ai về thăm.

Bà tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ áo dài cũ màu nâu sòng – bộ bà vẫn để dành mỗi khi có việc quan trọng. Bà gom hết giấy tờ: sổ hộ khẩu, sổ tiết kiệm, giấy chứng nhận quyền sử dụng mảnh đất nhỏ duy nhất bà có.

Rồi bà gọi điện cho cả bốn đứa con.

Giọng bà bình thản lạ thường:

– Trưa nay các con về đủ cho mẹ.
– Mẹ có việc muốn nói.

Nghe giọng mẹ nghiêm túc, cả bốn đều về.

Bà Hạnh ngồi ngay ngắn giữa nhà, trước mặt là tập giấy tờ đã xếp gọn gàng.

– Hôm qua mẹ nghe các con nói rồi – bà cất giọng chậm rãi – Chia ca nuôi mẹ, đúng không?

Cả bốn đứa con thoáng giật mình. Nam lên tiếng trước:

– Mẹ đừng buồn, bọn con chỉ muốn sắp xếp cho hợp lý thôi…

Bà Hạnh giơ tay ra hiệu dừng lại.

– Không cần giải thích.
– Mẹ thấy các con nói rất đúng.

Cả nhà ngạc nhiên.

Bà tiếp lời, giọng đều đều nhưng từng chữ nặng như đá:

– Mẹ đã già.
– Mẹ không muốn trở thành gánh nặng hay ca trực cho bất kỳ ai.

Bà đẩy tập giấy tờ ra giữa chiếu.

– Đây là di chúc mẹ vừa lập sáng nay.
– Mảnh đất này, sổ tiết kiệm này… mẹ chuyển hết.

Bốn đứa con mắt sáng lên theo phản xạ.

Nhưng câu nói tiếp theo khiến cả căn nhà chết lặng.

– Mẹ không để lại cho đứa nào cả.

– Mẹ sẽ vào viện dưỡng lão.
– Tiền bán đất và tiền tiết kiệm đủ để mẹ trả chi phí đến cuối đời.

Lan hoảng hốt:

– Mẹ nói gì thế? Người ngoài người ta cười cho! Con cái đầy đủ mà để mẹ vào viện dưỡng lão à?

Bà Hạnh nhìn thẳng vào mắt con gái:

– Các con đã chia mẹ như chia ca làm việc…
– Thì mẹ cũng tự sắp xếp ca cuối đời của mình.

Thảo – cô con gái bác sĩ – lúng túng:

– Nhưng… mẹ bệnh, vào đó ai chăm cho kỹ?

Bà Hạnh cười buồn:

– Người ta chăm vì trách nhiệm nghề nghiệp,
– Còn các con… mẹ không muốn phải xin từng ngày nữa.

Nam đập tay xuống bàn:

– Mẹ làm thế khác gì cắt đứt quan hệ với chúng con?

Bà Hạnh lắc đầu:

– Không.
– Là mẹ trả lại tự do cho các con.
– Và giữ lại lòng tự trọng cho chính mình.

Không ai nói thêm được lời nào.


Một tuần sau, bà Hạnh lặng lẽ vào viện dưỡng lão ở ngoại ô. Nơi đó không sang trọng, nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Có người đo huyết áp đúng giờ, có người hỏi han mỗi bữa ăn.

Điều bà không ngờ là…

Tối đầu tiên, bà ngủ một giấc thật sâu.
Không giật mình vì sợ con than phiền.
Không chạnh lòng vì chờ một cuộc điện thoại.

Ba tháng sau, bệnh của bà ổn định dần.

Còn các con bà…
Nam bắt đầu mất ngủ.
Lan hay cáu gắt vô cớ.
Hùng bỗng thấy căn nhà rộng mà lạnh.
Thảo nhiều đêm trực về, ngồi khóc trong xe.

Lần đầu tiên trong đời, họ hiểu ra một điều:

👉 Mẹ không cần được “chia ca” chăm sóc.
Mẹ chỉ cần được coi là… mẹ.

Nhưng lúc ấy, bà Hạnh đã không còn chờ nữa.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *