Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….

Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….

Ngày rước dâu, bà Hằng diện chiếc áo dài nhung đỏ thẫm, cổ đeo đầy kiềng vàng, tay lấp lánh nhẫn kim cương. Bà đi ra đi vào, mắt liên tục liếc nhìn đồng hồ, miệng lầm bầm: “Giờ này mà nhà gái còn chưa đến. Đúng là tác phong nhà qu/ê, lề mề chậm chạp”.

Trước cổng biệt thự nhà bà Hằng, dàn siêu xe của khách khứa đỗ chật kín. Ai nấy đều váy áo xúng xính, nước hoa thơm phức. Đúng lúc không khí đang náo nhiệt nhất thì một âm thanh “phạch… phạch… phạch” vang lên, x/é t/oạc sự sang trọng của buổi tiệc. Kèm theo đó là một làn kh/ói trắ/ng khét lẹt bốc lên mù mịt.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cổng. Một chiếc xe máy Hon/da C/ub đời cổ, rỉ sét loang lổ, yếm xe vỡ nát được buộc chằng chịt bằng dây thun, đang ì ạch tiến vào sân. Người lái xe là một ông già gầy gò, da đen nhẻm, mặc bộ vest cũ kỹ rộng thùng thình, chân đi đôi dép da đã sờn mũi. Phía sau xe, Mai – cô dâu xinh đẹp – đang rụt rè ngồi, tay giữ chặt tà áo dài để không bị quấn vào nan hoa xe máy.

Bà Hằng ch//ết sững. Đó là ông Ba, bố đ/ẻ của Mai.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: “Trời ơi, thời đại nào rồi mà đưa dâu bằng cái xe đồng nát thế kia?”, “Nhà trai đi ô tô sang trọng đón, sao lại để bố đ/ẻ chở xe máy đến thế này?”, “Nhìn bẩn cả cái sân gạch”…

Mặt bà Hằng đỏ bừng, không phải vì vui mà vì /x/ấu h/ổ. Cơ/n gi/ận bốc lên ngùn ngụt, bà lao ra sân, giọng the thé át cả tiếng động cơ xe đang nổ giòn: “Ông làm cái trò gì thế này? Tôi đã bảo chỉ có cô dâu lên xe hoa về nhà chồng còn lại nhà trai không ai được đi theo cơ mà. Sao lại để cái ông già b/ẩn th/ỉu, đi cái đống đồng nát sắt vụn kia làm x/ấu m/ặt nhà tôi thế hả”?.

Ông Ba tắt máy, dựng chân chống giữa cạch một cái. Ông cười hiền khô, lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Bà thông cảm, ô tô nhà bà đón thì đón, nhưng tục lệ quê tôi, bố phải tự tay đưa con gái đi một đoạn đường thì mới yên tâm. Cái xe này gắn bó với tôi mấy chục năm, tôi muốn dùng nó đưa cái Mai về nhà chồng cho ý nghĩa.”

Bà Hằng b/ĩu m/ôi, ánh mắt quét từ đầu đến chân ông Ba đầy vẻ khinh miệt: “Ý nghĩa cái nỗi gì! Ông nhìn xem, khói bụi mù mịt, dầu nhớt chảy ra bẩn hết cả sân nhà tôi rồi đây này. Ông cùng với cái thứ r/ác rư/ởi này về luôn đi, đừng đứng đây bẩ/n sân nhà tôi”….

…Không khí trước cổng biệt thự đóng băng.

Bà Hằng chống nạnh, giọng chua chát, chỉ thẳng tay ra ngoài cổng:
Đuổi! Đuổi cái ông già này về ngay cho tôi! Đi cái thứ xe rách nát bẩn thỉu thế kia mà cũng đòi bước chân vào nhà tôi à? Nhà này không tiếp loại thông gia nghèo hèn, quê mùa!

Mai đứng chết lặng phía sau xe, mặt tái mét, môi run run:
– Mẹ… mẹ đừng nói thế… đó là bố con…

– Câm miệng! – bà Hằng gắt lên – Con sắp làm dâu nhà này rồi, còn đứng về phía người ngoài à?

Ông Ba vẫn không giận. Ông nhìn con gái, ánh mắt hiền từ xen lẫn chút xót xa. Rồi ông chậm rãi nói, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:
– Thôi được… nếu bà đã không muốn nhìn thấy tôi nữa, thì tôi đi.
– Nhưng trước khi đi, cho tôi lấy đồ trong cốp xe ra đã.

Bà Hằng cười khẩy:
– Cốp à? Cái xe rách này thì có cái gì mà lấy? Toàn sắt vụn với giẻ lau dầu chứ gì!

Ông Ba không đáp. Ông cúi xuống, tra chiếc chìa khóa cũ mèm vào ổ, “cạch” một tiếng khô khốc vang lên.

Nắp cốp xe mở ra.

toàn bộ sân biệt thự sững sờ.

Bên trong không phải là đồ lỉnh kỉnh, cũng chẳng phải giẻ bẩn như bà Hằng tưởng. Trong cốp xe được lót vải nhung đỏ cẩn thận, ngay ngắn đặt:

Một xấp sổ đỏ dày cộp
Một túi nhung đựng vàng, mở hé ra thấy vòng, kiềng, nhẫn nặng trĩu
– Và trên cùng là một phong bì lớn, bên ngoài ghi rõ ràng:
👉 “Hồi môn cho con gái Mai – tặng ngày vu quy”

Cả sân ồ lên.

Tiếng xì xào đổi giọng trong chớp mắt:
– Trời ơi… sổ đỏ kìa…
– Nhìn số lượng chắc không ít đâu…
– Xe cũ thế mà bên trong…

Bà Hằng đứng đơ, hai mắt trợn trừng, mặt cắt không còn giọt máu. Tay bà run run, miệng há ra mà không thốt nổi lời nào.

Ông Ba nhẹ nhàng bê phong bì ra, đặt vào tay con gái:
– Trong này là 2 tỷ tiền mặt.
– Còn sổ đỏ là 3 mảnh đất mặt tiền ở thị trấn.
– Bố không giàu sang, cũng chẳng thích khoe khoang.
– Cả đời bố chạy chiếc xe này, dành dụm từng đồng… chỉ mong ngày con gái đi lấy chồng không phải cúi đầu trước ai.

Mai òa khóc, quỳ sụp xuống ôm lấy chân bố.

Ông Ba quay sang nhìn bà Hằng, giọng vẫn điềm đạm nhưng lạnh hẳn:
– Tôi đi xe cũ vì tôi trân trọng cái gốc của mình.
– Còn bà, bà đeo vàng đầy người nhưng lại để lộ cái nghèo trong nhân cách.

Nói rồi, ông nhẹ nhàng đóng cốp xe lại.

Bà Hằng choáng váng, chân loạng choạng, tim đập thình thịch. Chưa kịp nói thêm câu nào thì mắt tối sầm, người đổ rạp xuống nền gạch hoa.

– Mẹ!
– Bà chủ!

Tiếng hô hoán vang lên loạn xạ.

Giữa cảnh hỗn loạn ấy, ông Ba dắt tay con gái đứng dậy, giọng trầm mà dứt khoát:
– Mai, nếu nhà này coi thường bố con mình như vậy…
Con còn muốn làm dâu nữa không?

Cô dâu nhìn quanh sân, nhìn người mẹ chồng đang được xúm lại đỡ, rồi nhìn người bố gầy gò đứng cạnh chiếc Honda Cub cũ kỹ…

Nước mắt rơi, nhưng ánh mắt Mai chưa bao giờ kiên định đến thế.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *