Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rư-ợu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.
Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn nhẹ, khuôn mặt trang điểm vừa phải – kiểu trang điểm của dân văn phòng, không phô trương nhưng đủ để người khác phải liếc nhìn.
Tôi nhận ra ngay. Đó là thư ký mới của anh.
Tôi kéo khẩu trang lên cao hơn một chút, quay mặt ra cửa sổ, giả vờ như hai chúng tôi chưa từng quen biết nhau suốt hơn hai mươi năm qua.
Không ngờ, chỉ vài phút sau khi máy bay ổn định độ cao, tôi thấy một cái bóng đứng trước mặt mình.
Ngẩng lên, tôi sững người.
Chồng tôi bưng trên tay ba ly rượu vang, mỉm cười, giọng nói vang lên vừa đủ để mấy người xung quanh nghe thấy:
– Vợ à, vất vả cho em rồi!
Cả khoang máy bay như chững lại trong một giây.
Tôi nghe tim mình đập mạnh đến mức tưởng như ai đó cũng có thể nghe thấy.
Cô thư ký trẻ ngồi cách đó vài ghế trợn tròn mắt, mặt tái đi, hai tay nắm chặt vào thành ghế.
Tôi biết, từ giây phút đó, chuyến bay này sẽ không còn bình yên nữa.

…Tôi nhìn anh, không đứng dậy, cũng không nhận ly rượu nào.
– Anh nhầm người rồi – tôi nói khẽ, giọng đủ bình thản – Tôi không quen anh.
Không khí xung quanh đông cứng.
Chồng tôi hơi sững lại, nụ cười treo trên môi chậm rãi tắt đi. Cô thư ký trẻ quay hẳn người sang, ánh mắt hoang mang lẫn sợ hãi.
Anh hạ thấp giọng:
– Đừng đùa nữa, em…
Tôi tháo khẩu trang xuống. Khuôn mặt không trang điểm, những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt – gương mặt của người phụ nữ đã ở bên anh hơn hai mươi năm.
Một hành khách phía trước khẽ “à” lên, như vừa ghép xong một mảnh ghép vô hình.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
– Tôi không phải vợ anh. Tôi là vợ hợp pháp của anh từ 23 năm trước, người đã ký đơn ly thân cách đây ba tháng.
Câu nói rơi xuống nhẹ bẫng, nhưng nặng như đá.
Cô thư ký bật thốt:
– Ly thân…? Anh nói với em là… anh độc thân mà…
Cả khoang máy bay bắt đầu rì rầm. Một tiếp viên đứng gần đó sững người, chưa kịp phản ứng.
Chồng tôi lắp bắp:
– Anh… anh định nói sau…
Tôi mỉm cười, nụ cười rất lịch sự:
– Sau là sau khi hoàn thành chuyến “công tác” có phòng đôi và vé khứ hồi cho hai người à?
Anh tái mặt. Ba ly rượu trong tay run lên, rượu sóng sánh tràn ra mép ly.
Tôi chậm rãi đứng dậy, giọng rõ ràng, không cao không thấp:
– Tôi chỉ muốn nói một điều, để cô gái kia khỏi hiểu lầm, và để anh khỏi tiếp tục dối trá.
Tôi quay sang cô thư ký:
– Cô không phải người thứ ba. Anh ta là người thứ nhất lừa dối cả hai chúng ta.
Cô gái cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Một người đàn ông trung niên ngồi cạnh tôi khẽ lắc đầu, thở dài:
– Đúng là… đời.
Tôi nhìn lại chồng, lần cuối:
– Ly rượu này, anh giữ lại mà uống. Tôi không còn gì để chúc mừng anh nữa.
Tôi quay về chỗ ngồi. Máy bay vẫn bay, động cơ vẫn rì rầm.
Chỉ có danh dự của một người đàn ông vừa rơi xuống giữa khoang hạng thương gia.
Và tôi biết, khi máy bay hạ cánh,
không chỉ có hành lý được mở ra, mà cả những lời nói dối cũng sẽ bị lật tung.