Bố mẹ ngoài 80 tu;;ổi mà vẫn phải ra tòa vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà “vô phúc” bị 5 đứa con cho ra tòa rồi nói

Bố mẹ ngoài 80 tu;;ổi mà vẫn phải ra tòa vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà “vô phúc” bị 5 đứa con cho ra tòa rồi nói “già rồi mà còn tham lam của con cháu” cứ tưởng 2 ông bà sẽ chịu thua trong ngày ra tòa, nào ngờ ngày đối diện với lũ bất hiếu, cha mẹ già vùng lên đưa ra quyết định đứng tim…

Bố tôi 83 tu;/ổi, mẹ tôi 81 tu-ổi. Hai cụ tóc bạc, mắt mờ, nhưng suốt mấy năm nay vẫn phải tự dò dẫm sống trong nỗi lo bị chính con ruột đẩy ra khỏi nhà.

Nghe tưởng đùa, nhưng đó là sự thật.

Bố mẹ tôi sinh năm người con: bốn trai, một gái. Ngày xưa nhà nghèo, hai cụ nai lưng cày cuốc nuôi từng đứa ăn học, dựng vợ gả chồng, hỗ trợ vốn mua đất làm ăn… tưởng về già sẽ được sum vầy yên ổn, ai ngờ…
Mấy năm gần đây, bố mẹ yếu hẳn, bệnh viện như nhà trọ, thuốc men phải uống cả nắm. Ấy vậy mà con cái chẳng mấy khi hỏi han, chỉ thỉnh thoảng về vài tiếng rồi đi, viện phí cũng viện cớ bận nọ bận kia.
Rồi tự nhiên một ngày…

Năm người con kéo nhau ra họp gia đình đòi chia nhà, nói nào là:

“Già rồi giữ nhiều cũng vô ích!”

“Của bố mẹ cũng là của con cháu!”

“Không sang tên là tham!”

Nói như thể bố mẹ đi mượn nhà của họ vậy.

Không được đồng ý, cả năm… kiện bố mẹ ra tòa, yêu cầu sang tên đất.

Vợ chồng tôi – con út – đứng nhìn mà chua chát không nói được câu nào.

Hôm đó, bố phải chống gậy, mẹ vịn vai tôi, đi từng bước run rẩy vào phòng xử. Nhìn hai thân già lọm khọm mà con cái đứng đối diện, mặt mũi hằm hằm như đi đòi nợ, ai chứng kiến cũng rưng rưng.

Một người anh trai đứng lên nói, giọng lạnh tanh:
“Bố mẹ giờ già rồi, nhà đất để lại cho con cái lo. Giữ chi nữa?”

Mẹ tôi nghe mà nước mắt chảy, nhưng vẫn im.
Tôi tưởng hai cụ sẽ mềm lòng, xin tòa thương tình, cho giữ lại phần sống…

Nhưng đúng lúc Hội đồng xét xử hỏi:

“Hai cụ có ý kiến gì không?”

Bố tôi bỗng đứng thẳng lưng, nhìn từng đứa con, ánh mắt không còn run nữa mà… lạnh lẽo và đau đớn:
“Tôi tám mươi năm cuộc đời làm cha… chưa bao giờ thấy n-hụ/c như hôm nay.”

Cả phòng im phăng phắc.

Ông nói tiếp, từng chữ như đanh vào tường:

“Nhà này là của tôi và mẹ các anh. Bán đi, dồn hết lo thuốc thang, viện phí. Không sang tên. Không chia. Không để chúng nó vừa hại cha mẹ, vừa hưởng.”
Mấy người anh chị hoả-ng lên:

“Ba không thể làm vậy! Dù sao cũng là con!”

Bố nhìn thẳng rồi lấy từ cặp ra, tất cả mấy đứa con đều ngỡ ngàng…

…bố tôi lấy ra một tập hồ sơ dày, đặt mạnh xuống bàn trước mặt Hội đồng xét xử.

Không phải giấy tờ nhà đất.

Mà là đơn hiến tặng toàn bộ tài sản.

Giọng bố khàn nhưng dứt khoát, vang rõ từng chữ:

— Tôi và vợ tôi quyết định hiến toàn bộ căn nhà và mảnh đất này cho Quỹ dưỡng lão của huyện, sau khi chúng tôi qua đời.
— Còn khi chúng tôi còn sống… không một ai được quyền đụng tới.

Cả phòng xử đứng hình.

Năm người con tái mặt.

Một anh trai bật dậy, gào lên:
— Ba điên rồi à?! Nhà đất để cho người ngoài, không để cho con ruột?!

Bố tôi cười — nụ cười cay đắng nhất đời:

— Con ruột?
— Con ruột là khi cha mẹ ốm đau thì hỏi han.
— Con ruột là khi cha mẹ run rẩy đi không vững thì dìu một tay.
— Còn các anh… chỉ nhớ đến cha mẹ khi cần đất.

Mẹ tôi lúc này mới lên tiếng. Giọng bà yếu nhưng từng lời như cứa vào tim:

— Mẹ sinh năm đứa con… nhưng chưa đứa nào nuôi mẹ một ngày trọn vẹn.
— Đất này, nếu cho các con, mẹ sợ… chưa kịp xuống mồ đã bị đuổi ra gầm cầu.

Cả phòng xử lặng đi.
Thẩm phán cúi nhìn hồ sơ, rồi chậm rãi nói:

— Quyết định của hai cụ hoàn toàn hợp pháp.
— Tòa bác toàn bộ yêu cầu khởi kiện của các nguyên đơn.

Búa gõ.

“Cộp.”

Phiên tòa kết thúc.

Năm người con đứng chết lặng.
Có người cúi gằm mặt.
Có người tức đến run tay.
Có người lén quay đi, sợ hàng xóm nhìn thấy ánh mắt mình.

Bố tôi quay sang tôi — đứa con út duy nhất không ký đơn kiện — đặt tay lên tay tôi, giọng dịu hẳn lại:

— Cha mẹ không để đất cho kẻ bất hiếu.
— Nhưng cha mẹ để lại cho con một bài học làm người.

Hôm đó, tôi đưa bố mẹ về. Hai thân già đi chậm, nhưng lưng thẳng hơn bao giờ hết.

Căn nhà cũ vẫn còn đó.
Nhưng thứ bố mẹ giữ được không phải là đất…

👉 Mà là phẩm giá của những bậc sinh thành — đến cuối đời vẫn không chịu cúi đầu trước sự vô ơn.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *