Cô ʙ;/ é 10 tuổ;/i bị chủ cửa hàng đòi đưa đến trường để bắt thôi học vì trộm một hộp sữa cho hai em sinh đôi đang khóc đói trên tay, đúng lúc này người đàn ông giàu có mua hàng trong quán đến hỏi ᴄô ʙ;/ é, ai cũng tưởng anh ta sẽ giúp đỡ, nhưng nào ngờ anh ta còn “thêm dầu vào lử;/a, hành động sau đó với 3 đứa trẻ nghèo khiến ai nấy đều ph;/ ẫn n–ộ cho đến khi biết chúng chính là…
Xã Tân Thủy, một buổi chiều oi bức.
Cô bé Mai, 10 t;/uổi, đứng run rẩy trước quầy tạp hóa bà Phấn. Trên tay Mai là hai đứa em sinh đôi mới 2 tuổi, bám chặt hai bên, mặt lấm lem, bụng lép xẹp vì đói.
Trên kệ chỉ có một hộp sữa bột loại nhỏ. Mai liều lĩnh giấu vào áo, tính ra ngoài pha cho hai em uống tạm.
Nhưng chưa kịp bước qua cửa, bà Phấn đã phát hiện.
Bà gắt lên:
— “Mày ăn trộm! Mày tưởng tao không thấy à? Bỏ cái hộp ra đây mau!”
Mai sợ đến mức bật khóc:
— “Con xin cô… Em con đói, con không có tiền…”
Bà Phấn nghiến răng:
— “Không có tiền thì về mà chết đói! Mày mà không gọi bố mẹ xuống đây, tao báo trường mày nghỉ học luôn! Đồ trộm cắp mà còn đòi đi học!”
Hai đứa sinh đôi hoảng quá khóc toáng lên.
Đúng lúc đó, một người đàn ông sang trọng xuất hiện từ phía sau quầy—ông Khải, chủ doanh nghiệp vật liệu lớn nhất huyện, đang dừng lại mua thuốc lá và ít đồ.
Ai cũng nghĩ ông sẽ can ngăn, thậm chí giúp cô bé tội nghiệp.
Nhưng không.
Ông Khải nhìn ba đứa trẻ từ đầu đến chân rồi lạnh lùng:
— “Ă;/n cắ-p là ă–n c;/ắp. Cho nó nghỉ học càng tốt, để ra đời sớm mà biết sợ.”
Cả cửa hàng sững sờ.
Bà Phấn được dịp hả hê:
— “Đấy, người lớn có học còn nói thế. Trẻ con giờ hư như quỷ.”
Mai ôm hai đứa em, mặt trắng bệch.
Không chỉ nói, ông Khải vươn tay giật phắt hộp sữa khỏi tay Mai, ném thẳng lên quầy:
— “Bà khóa cửa lại, gọi người xuống! Mấy đứa thế này mà không trị, sau này thành trộm cư;/ớp hết.”
Hai đứa nhỏ sợ quá bấu lấy chân chị, khóc nấc.
Mai run đến mức không nói thành lời:
— “Chú ơi, xin chú… cho em con hộp sữa… con xin chú… Con không dám nữa…”
Ông Khải gạt tay Mai:
— “Đi xin người khác.
Khi ông Khải chuẩn bị đẩy ba đứa ra ngoài, một giọng nói vang lên phía sau:
— “Bỏ tay ra khỏi con bé.”
Mọi người quay lại: đó là bác Tòng – tài xế xe tải đang mua bịch mì tôm ở cạnh.
Quần áo lấm lem nhưng ánh mắt rất kiên quyết.
Ông Khải cười khẩy:
— “Anh là ai mà xen vào?”
Bác Tòng tiến thẳng đến, che Mai và hai đứa nhỏ ra phía sau lưng mình:
Nói rồi bác móc ví, rút tờ tiền 200 nghìn đặt mạnh lên quầy:
— “Tôi trả hộp sữa. Cô bé không nợ ai hết.”
Bà Phấn ngập ngừng, còn ông Khải thì đỏ mặt:
— “Anh dạy đời tôi à? Anh biết tôi là ai không?”
Bác Tòng đáp gọn:
— “Tôi biết. Nhưng mọi người có biết 3 đứa trẻ này là ai không…?
