Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ…

Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ…

Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

– “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em t/ai bi/ến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, s/inh lão bệ/nh t/ử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo t/ử hẵng hay”.

Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

– “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cu/ốn x/éo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xá/c nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ k/hích, m/áu nó/ng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.

Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con n/ém tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.

Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính s/át thư/ơng cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”…

…Toàn ném điện thoại xuống bàn, ngả lưng ra sofa, bật tivi lên như thể vừa trút được một gánh nặng. Trong đầu anh ta đã vẽ sẵn cảnh Lan ôm con về quê, khóc lóc, túng quẫn, vài hôm nữa lại phải gọi điện xin lỗi, xin quay về. Nghĩ đến đó, khóe miệng Toàn nhếch lên đầy đắc thắng.

Nhưng đúng 30 phút sau, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn đến từ số của Lan.

Toàn liếc qua, định bụng đọc cho có rồi mặc kệ. Nhưng chỉ vừa nhìn thấy dòng đầu tiên, tay anh ta đã khựng lại.

“Anh Toàn, em nhắn tin này không phải để xin quay về.”

Toàn bật cười khẩy, lẩm bẩm:
– Không xin về thì nhắn làm gì.

Anh ta đọc tiếp.

“Bố em vừa được đưa vào phòng cấp cứu lần thứ ba trong ngày.”
“Bác sĩ nói nếu chậm thêm 15 phút nữa, em sẽ không còn cơ hội nhìn mặt bố.”

Nụ cười trên môi Toàn tắt hẳn.

Tin nhắn vẫn tiếp tục hiện lên, từng dòng, từng dòng một, lạnh lẽo đến rợn người.

“Lúc anh thuê shipper chở vali ra bến xe, em đang ký giấy cam kết phẫu thuật cho bố.”
“Lúc anh nhắn ‘đi luôn, khỏi về’, em đang bế con đứng trước cửa phòng mổ.”

Toàn nuốt khan. Tim anh ta đập mạnh hơn một nhịp.

Và rồi, tin nhắn cuối cùng hiện lên như một cú sét đánh thẳng vào đầu:

“Bố em mất rồi, anh ạ.”
“Ông đi lúc 21 giờ 40 phút.”
“Ngay sau khi em đọc được tin nhắn của anh.”

Toàn bật dậy khỏi sofa.

– Cái… cái gì? – Anh ta lắp bắp, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Chưa kịp hoàn hồn, màn hình lại sáng lên. Lần này không phải tin nhắn, mà là một tấm ảnh.

Trong ảnh, Lan ngồi bệt xuống nền hành lang bệnh viện, lưng tựa vào bức tường trắng toát. Đứa con 8 tháng tuổi ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ, đôi mắt còn hoe đỏ vì khóc. Phía sau cô, tấm rèm phòng cấp cứu đã được kéo kín. Trên màn hình điện tử, dòng chữ lạnh lùng hiện rõ:
“ĐÃ NGỪNG CAN THIỆP – BỆNH NHÂN TỬ VONG.”

Bên dưới tấm ảnh là một tin nhắn ngắn, nhưng từng chữ như dao cứa:

“Anh yên tâm.”
“Từ giờ, em sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.”
“Cả em, lẫn con anh.”

Toàn chết lặng.

Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống nền nhà kêu cạch một tiếng khô khốc. Ngoài phòng khách, tiếng tivi vẫn ồn ào những chương trình giải trí vô hồn, đối lập hoàn toàn với cảm giác lạnh buốt đang lan dần trong lồng ngực anh ta.

Bà Phượng từ trong phòng bước ra, cau mày:
– Gì mà mặt mày tái mét thế? Nó nhắn xin về à?

Toàn không trả lời. Anh ta cúi xuống nhặt điện thoại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Bố em mất rồi” như không dám tin đó là sự thật.

Lần đầu tiên trong đời, Toàn cảm thấy… sợ.

Sợ sự im lặng của Lan.
Sợ cái cách cô nói “từ giờ không bao giờ làm phiền nữa”.
Và sợ nhất là cảm giác, có thứ gì đó đã đứt gãy vĩnh viễn, không thể hàn gắn, dù sau này anh ta có hối hận đến mức nào.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *