Chồng đ/ẩy vợ xuống biển để đến với tình nhân của mình. Ba năm sau, cô trả th//ù khiến anh ta ch-oáng v-áng…
Tiếng sóng vỗ dồn dập vào mạn thuyền, đêm tối không trăng, chỉ có ánh đèn mờ hắt ra từ khoang tàu nhỏ. Thu ngồi cạnh chồng – Hưng, trong lòng vẫn nhen nhóm niềm tin rằng chuyến đi biển này sẽ hàn gắn lại tình cảm đang rạn nứt. Cô không ngờ rằng, đằng sau nụ cười gượng gạo của Hưng là cả một âm mưu đen tối.
Thu và Hưng lấy nhau được 5 năm. Cô là người phụ nữ hiền lành, hết mực chăm lo cho gia đình. Anh vốn là nhân viên kinh doanh, nhanh nhẹn, có chí tiến thủ, nhưng cũng sớm sa vào những mối quan hệ ngoài luồng. Dạo gần đây, Thu nhận ra chồng mình thay đổi: về muộn, hay cáu gắt, thường viện cớ công việc để tránh gần gũi. Trái ti/m phụ nữ mách bảo cô, nhưng Thu vẫn muốn giữ gia đình, vì còn thương anh và vì đứa con nhỏ mới ba tuổi.
“Anh đưa em ra biển làm gì khuya thế này?” – Thu khẽ hỏi.
“Muốn thay đổi không khí thôi. Em cứ yên tâm, có anh ở đây mà.” – Hưng cười, ánh mắt lảng tránh.
Con thuyền chao đảo nhẹ. Đột nhiên, Hưng tiến lại gần, vòng tay ôm eo Thu. Trong tích tắc ấy, cô cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ từ sau lưng.
“A… Hưng! Cứu em!” – Thu hé/t lên trong tuyệt vọng.
Nước biển lạnh buốt nuốt trọn cơ thể cô. Trong ánh nhìn hoảng loạn, Thu chỉ kịp thấy bóng Hưng đứng trên mạn thuyền, khuôn mặt không hề tỏ ra đau đớn hay vội vã. Ngược lại, ánh mắt anh lạnh lùng, dứt khoát, rồi nhanh chóng quay lưng rời đi.
Thu vùng vẫy, ho khan, đôi tay cố níu kéo thứ gì đó giữa màn đêm vô tận. Nước mặn tràn vào miệng, vào phổi. Cô nhận ra: chính chồng mình đã muốn kết liễu mình. Cái đau đớn không chỉ là thân thể đang dần chìm xuống, mà còn là niềm tin bị phản bội một cách tàn nhẫn.
Đúng lúc tuyệt vọng, một chiếc thuyền đánh cá đi ngang. Người ngư dân vớt được cô trong tình trạng ngất lịm, hơi thở thoi thóp. Thu được đưa vào đất liền, nhập viện trong cơn hôn mê sâu. Tin tức về việc cô mất tích lan truyền, nhưng Hưng đã nhanh chóng dựng lên câu chuyện giả dối: “Vợ tôi không may bị sóng cuốn đi, tôi đã cố cứu nhưng không kịp.” Người thân và hàng xóm thương tiếc, còn anh ta thì sau tang lễ vội vàng dọn dẹp mọi dấu vết, nhanh chóng công khai sống chung với nhân tình – Mai, một cô gái trẻ đẹp, sắc sảo.
Trong mắt mọi người, đó là số phận nghiệt ngã của Thu. Nhưng ít ai biết rằng, giữa lằn ranh sinh tử, cô đã trở về từ cõi chết, mang trong tim một ngọn lửa c/ăm h/ận chưa bao giờ tắt….
