30t bị é::p lấy chồng vì sợ ế, tôi nhắm mắt lấy đại th::ằng bạn thân để rồi đêm tân hôn ch//ết lặng khi thấy thứ đ/ó trên ng/ư/ời chồng…

30t bị é::p lấy chồng vì sợ ế, tôi nhắm mắt lấy đại th::ằng bạn thân để rồi đêm tân hôn ch//ết lặng khi thấy thứ đ/ó trên ng/ư/ời chồng… Sinh nhật tuổi 30 ập đến như một cơn á/c m/ộng. Bữa cơm tối hôm đó, khi tôi vẫn thản nhiên dẫn Tùng về nhà ăn ké như mọi khi, mẹ tôi bất ngờ buông đũa, thở dài một hơi sườn sượt khiến không khí đang vui vẻ bỗng chùng xuống như đ/ám m/a. – “Mẹ biết con từng tổn thư/ơng nên sợ yêu. Nhưng con nhìn bố con xem, sức khỏe ông ấy ngày một yế/u. Ông ấy chỉ muốn trước khi nhắm mắt xuôi tay thấy con yên bề gia thất. Con định để bố mẹ lo lắng đến bao giờ?”

Tôi ngh/ẹn họ/ng, miếng th/ịt gà trong miệng bỗng đắng ngắt. Tôi còn đang đảo mắt tìm kế hoãn binh, định bụng bảo “để con tìm hiểu dần” thì mẹ đã chốt hạ một câu khiến cả tôi và Tùng suýt s/ặc: – “Tìm đâu cho xa, thằng Tùng ngồi lù lù đấy thây. Hai đứa quá lứa lỡ thì cả rồi, hiểu nhau đến chân tơ kẽ tóc, lấy nhau về cho bố mẹ hai bên được nhờ. Nhanh gọn lẹ, tháng sau cưới luôn!”

Tùng đang húp canh cũng phải ho sù sụ. Hai đứa nhìn nhau trân trối. Nhưng rồi, nhìn mái tóc bạc của bố, nhìn ánh mắt khẩn cầu của mẹ, và nhìn lại cái tuổi 30 đang đuổi sát gót… đêm hôm đó, Tùng nhắn cho tôi một tin cộc lốc: “Hay là… mình cưới đại đi mày? Tao cũng chán nghe mẹ càm ràm rồi. Về ở chu/ng, mày ng/ủ giư/ờng ta/o ng/ủ đất, cơm ai nấy ăn, tiền ai nấy tiêu, chỉ là đổi chỗ trọ thôi mà?”

Vậy là, đám cưới diễn ra nhanh như một cơn lố/c. Hai bên gia đình mừng như bắt được vàng, tiệc tùng linh đình. Chỉ có cô dâu chú rể là cười như mếu. Đứng trên sân khấu, Tùng ghé tai tôi thì thầm: “M/ày cười tươi lên chút coi, nhìn như tao đang é/p n/ợ m/ày không bằng”. Tôi nghi/ến răng dẫm lên chân nó một cái đa/u điếng dưới tà váy dài, nhưng bên ngoài vẫn phải giữ nét mặt e lệ của nàng dâu mới.

Mọi chuyện vẫn ổn thỏa cho đến khi cánh cửa phòng tân hôn khép lại. Không gian im ắng đến r/ợn người. Ánh đèn ngủ vàng vọt mờ ảo càng làm tăng thêm sự ngượ/ng ng/ùng. Bình thường, tôi có thể vô tư đấm vào vai Tùng, hay thậm chí ngủ gật trên vai nó. Nhưng hôm nay, trong căn phòng đầy mùi nến và hoa hồng này, danh phận “vợ chồng” khiến cả hai cứ/ng đ/ờ như khúc gỗ…

…Tùng đứng quay lưng về phía tôi, lúng túng gãi đầu.

– “Ờ… mày… à không… em tắm trước hay anh tắm trước?”

Tôi bật cười khan. Tiếng cười vang lên trong căn phòng tân hôn nghe sai sai đến mức chính tôi cũng rùng mình. Tôi xua tay:

– “Mày… à quên… anh tắm trước đi.”

Tùng chui tọt vào nhà tắm. Tiếng nước xả ào ào vang lên, phần nào xua bớt sự căng thẳng ngột ngạt.

Tôi ngồi trên giường, kéo gối ôm vào lòng. Cưới đại thật rồi. Tôi tự nhủ. Cùng lắm thì đúng như thỏa thuận: ngủ chung nhà, sống chung danh nghĩa.

Khoảng mười phút sau, cửa phòng tắm mở ra.

Và khoảnh khắc đó…
tôi ch//ết lặng.

Tùng bước ra, người còn ướt, khăn tắm vắt hờ qua vai. Dưới ánh đèn vàng, trên ngực trái của nó, ngay sát tim, hiện rõ một vết sẹo dài, lồi, ngoằn ngoèo, trông như vết dao rạch cũ.

Tôi há hốc miệng.

– “Cái… cái đó là gì vậy?”

Tùng khựng lại. Nó cúi xuống nhìn vết sẹo, rồi im lặng vài giây. Không cười, không né tránh như mọi khi.

Nó kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, giọng trầm hẳn:

– “Tao định… không nói. Nhưng đã cưới rồi thì chắc mày cũng nên biết.”

Tim tôi đập thình thịch.

– “Hồi mày chia tay mối tình đầu, nhập viện vì trầm cảm… mày có nhớ đêm đó không?”

Tôi sững người.

Làm sao tôi quên được.

Đêm tôi uống thuốc quá liều, được đưa vào viện cấp cứu. Đêm mà sau này, gia đình chỉ nói với tôi là “ngộ độc thuốc dạ dày”.

– “Đêm đó…” – Tùng nuốt khan – “bác sĩ bảo mày cần truyền máu gấp. Nhóm máu hiếm. Tao… ký giấy hiến máu liền.”

Tôi mở to mắt.

– “Hiến máu thì… liên quan gì tới vết sẹo?”

Tùng cười nhạt:

– “Không chỉ hiến máu. Tao còn… hiến một phần tim.”

Tôi bật dậy.

– “Mày nói điên cái gì vậy?!”

Tùng kéo áo lên cao hơn.

Vết sẹo ấy… không phải vết dao.
sẹo mổ tim.

– “Tao bị bệnh tim bẩm sinh. Bác sĩ nói có nguy cơ cao. Đợt đó mày nguy kịch, trùng lúc tao cũng phải mổ. Tao giấu hết. Tao sợ mày biết sẽ áy náy, rồi lại tự trách mình.”

Tôi lùi lại, chân mềm nhũn.

Bao nhiêu năm qua… tôi coi Tùng là thằng bạn thân vô tri, ăn nói cộc lốc, suốt ngày trêu chọc tôi “ế chỏng chơ”.

Hóa ra…

– “Vậy… tại sao mày đồng ý cưới?” – giọng tôi vỡ ra.

Tùng nhìn thẳng vào tôi, lần đầu tiên không né tránh:

– “Vì tao sợ. Tao sợ nếu không cưới, lỡ một ngày tim tao dở chứng, mày lại một mình.”

Không khí như đông cứng.

Tôi thấy mắt mình cay xè.

– “Tao biết mày không yêu tao kiểu trai gái. Nhưng tao không cần mày yêu liền. Tao chỉ cần… được ở cạnh mày, danh chính ngôn thuận.”

Tôi bật khóc.

Khóc nấc lên như đứa trẻ.

Tùng hoảng hốt, luống cuống đưa tay ra rồi lại rụt về:

– “Ê ê, mày khóc cái gì? Tao nói cho biết thôi chứ không phải kể khổ đâu…”

Tôi lao tới, ôm chặt lấy nó.

Lần đầu tiên tôi nhận ra… lồng ngực này, trái tim này, đã từng đập vì tôi từ rất lâu.

Đêm tân hôn đó,
chúng tôi không làm gì cả.

Chỉ nằm cạnh nhau, nói chuyện đến sáng.

Nhưng tôi biết,
cuộc hôn nhân “cưới đại cho xong” ấy…
lại là thứ chân thành nhất mà tôi từng có.

Và vết sẹo trên ngực chồng tôi –
không phải thứ kinh hoàng như tôi tưởng,
mà là dấu vết của một người yêu tôi trong im lặng suốt cả thanh xuân.

Related Posts

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o l/ắng

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á…

Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác…

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo Tên tôi là Mi Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một…

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi Đêm tân hôn. Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người…

Nh//ân t///ình cố ý x/ô vợ bầu xuống hồ bơi để làm cô b//ẽ m//ặt — không ngờ một tỷ phú la///o x/uống n/ước, đảo lộn mọi thứ

1. Buổi Tiệc Định Mệnh Trời cuối hạ, nắng Sài Gòn vẫn hầm hập như muốn hun cháy không khí. Trong khu biệt thự sang trọng ở…

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *